9 ngày sống sót kỳ diệu trên biển: Câu chuyện đùa với tử thần của chàng trai Indonesia

CaoLili

New member
94f61600a56c81a6aa2b.jpg


Năm 2004, khi trận sóng thần Ấn Độ Dương kinh hoàng ập đến, Rizal Sahputra - lúc đó mới 20 tuổi - đã trải qua hành trình sinh tồn điên rồ nhất đời người. 9 ngày trôi dạt trên biển với một chiếc bè tự chế, anh đã vượt qua biết bao hiểm nguy để kể lại câu chuyện này. Nghe mà rợn á!

**Ngày định mệnh 26/12/2004**

Hôm đó, Rizal đang nghỉ ngơi tại nhà bố mẹ ở Calang - một làng chài yên bình ở tỉnh Aceh, Indonesia. Đang chờ kết quả thi công chức, anh định cùng bố và em gái 17 tuổi đi làm vài việc xây dựng ở đền thờ địa phương.

**Chia tay trước cái chết**

Tự nhiên anh nghe thấy tiếng động rào rào như máy bay trực thăng, rồi nhìn thấy cả đại dương đang ập về phía làng. Cơn sóng thần cao đến 30m hình thành sau trận động đất lớn ngoài khơi nhanh chóng nuốt chửng mọi thứ, cướp đi sinh mạng của bố mẹ và em gái anh. Ngày hôm đó, khoảng 170.000 người dân Aceh đã thiệt mạng

13651f40a08c89ea8919.jpg


"Khi nhìn thấy con sóng, tôi đã lắc tay cha tôi và nói: Con nghĩ rằng đã tới lúc nói lời từ biệt với cha" - Rizal kể lại - "Tôi cũng lắc tay em gái. Tôi không biết đã ôm hay hôn em. Cha hét lên, rằng tôi phải chạy đi.

Khi tôi quay lưng lại, con sóng đã cuốn mất nhà tôi. Tôi chẳng còn nhìn thấy ngôi nhà hay gia đình tôi. Tất cả đều đã biến mất. Tôi đã không thể khóc, chỉ cắm đầu chạy".

Rizal - một cựu vận động viên - ban đầu chạy nhanh hơn sóng thần và kịp leo lên một cây xoài cao. Nhưng rồi đợt sóng thứ 2 còn to hơn ập đến.

"Con sóng thần đó cuốn đi mọi thứ, gồm những cái cây và bản thân tôi" - anh kể - "Lúc ấy tôi chẳng thấy sợ. Thực tế tôi chẳng nghĩ về điều gì cả".

**"Tôi tưởng thế giới đã tới hồi kết"**

Con sóng thứ 2 kéo Rizal ra tận Ấn Độ Dương, cách bờ tận 20km luôn á!

"Lúc ấy tôi quá yếu. Tôi chỉ biết nói một lời cầu nguyện, rằng mình không thể bơi được nữa. Đột nhiên một khúc gỗ lớn xuất hiện ngay trước chân tôi" - đúng là phép màu!

Vừa thở vừa bám chặt khúc gỗ, Rizal dần nhận ra mình chưa chết và chẳng có ai đến cứu cả. Anh bèn nhớ lại những gì ông nội dạy về kỹ năng sinh tồn - làm dây thừng từ cành cây chẳng hạn.

2e9c59f134b79218efda.jpg


Anh bắt đầu bện thừng và gom những mảnh gỗ trôi nổi để làm một cái bè nhỏ nhưng chắc chắn. Ngồi trên bè, Rizal chứng kiến hàng trăm người trôi qua - một số còn sống nhưng phần lớn đã mất.

Những ngày sau đó, anh thấy hàng ngàn thi thể và đều nhìn kỹ từng người, lo lắng không biết có ai là người thân không.

"Có nhiều người phụ nữ chẳng còn chút quần áo nào trên thân thể và họ vẫn còn sống bằng cách bám lấy những thân cây dừa trôi dạt. Tôi hỏi tên từng người một, nhưng họ đều tới từ các ngôi làng khác nhau. Tôi bị vây quanh bởi các xác chết.

Tôi đã thấy xác các bạn của em mình và người chị họ Debe mới 24 tuổi. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện cho chị ấy... Tôi tưởng thế giới đã đi tới hồi kết" - Rizal nói.

**Sinh tồn bằng những gì biển cho**

Ngày đầu tiên, Rizal tìm được vài quả dừa và dùng con dao lấy từ thi thể một người lính để bổ chúng. Suốt 9 ngày, anh sống nhờ 8 quả dừa và đồ ăn nhặt được: 1 gói sô-cô-la, 5 gói mỳ ăn liền, 1 lon Coke, 2 lon Sprite và một chai nước tăng lực. Đúng là phải "tận dụng mọi thứ" theo đúng nghĩa đen!

Một lúc, Rizal có bạn đồng hành là anh Saply. Nhưng trưa ngày thứ 2, Saply bỗng nhiên tưởng thấy đất liền (dù không có) và kiên quyết bơi đi dù Rizal cố ngăn. Thế là anh lại một mình, hoàn toàn cô độc.

"Sau ngày thứ 4, tôi chẳng còn thấy thi thể nào nữa. Tôi chỉ còn lại một mình, hoàn toàn đơn độc" - anh kể.

Một chiều (có lẽ ngày thứ 2), Rizal thấy con cá mập to bằng xe hơi đang ăn xác một đứa trẻ. Nghe kinh dị vậy thôi chứ anh không hề sợ: "Tôi nghĩ rằng nếu đã được an toàn sau cơn sóng thần, tôi sẽ an toàn trước mọi thứ"

**Nỗi đau còn mãi**

Có lúc Rizal gần từ bỏ hy vọng lắm, đặc biệt là khi suýt được cứu nhưng không ai phát hiện ra. Sáng đầu tiên, anh thấy ngư dân làng mình đi thuyền qua và hét lên điên cuồng nhưng chiếc thuyền cứ thế đi luôn. Nhiều năm sau, ông ngư dân nói không nghe thấy tiếng và tưởng mọi người dưới nước đều chết hết rồi

Ngày thứ 3, một thuyền đánh cá và phà đến đảo Weh cũng đi ngang qua nhưng không thấy anh. Đến ngày thứ 9, Rizal lại thấy tàu nữa, bơi đến gần nhưng vẫn không ai nhìn thấy.

"Tôi bơi trở lại bè của mình và ngồi đó, suýt phát khóc" - anh kể.

**Giải cứu kỳ diệu **

Chiều tối ngày thứ 9, một tàu chở hàng Nhật Bản đang đi Malaysia đến gần. Rizal đứng thẳng trên bè và hét lên. May quá, một thủy thủ Nhật Bản phát hiện ra và giải cứu anh!

Ngoài bị cháy nắng và mất nước, Rizal vẫn khỏe mạnh tương đối ổn. Sau này anh định cư ở Malaysia, có về Aceh vài lần nhưng lại gặp ác mộng - mãi phải chạy trốn sóng thần trong thế giới trống rỗng.







"Dù tôi đã kết hôn và có cuộc đời hạnh phúc, cơn sóng thần vẫn tìm tới với tôi, khiến tôi buồn rầu" - anh chia sẻ - "Cứ đến tháng 12 hàng năm, tôi lại nhớ về sóng thần. Đó là khi tôi mất đi gia đình của mình".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top