KiStar8778
New member
Cụ ông người Trung Quốc đã từng thử ở nhà con trai và cả viện dưỡng lão nhưng đều "không vibe", còn ở quê một mình thì lại quá cô đơn
Bài viết của tác giả Lý Bằng, 72 tuổi trên nền tảng Toutiao (Trung Quốc)
Khi về già ai cũng mong tìm được "bến đỗ" hợp lý nhất cho những năm tháng cuối đời, nhưng theo mình thì việc này không hề ez tí nào, cần cả một quá trình trải nghiệm và rút kinh nghiệm. Vợ mình đã mất cách đây nhiều năm, mình cũng đã trải qua những năm đầu nghỉ hưu cực kỳ vui vẻ khi đi du lịch khắp nơi cùng hội bạn thân. Thế nhưng khi bước sang tuổi 70, mình bỗng nhận ra sự cô đơn của tuổi già khi sống xa con trai. Vậy nên mình quyết định thử lên thành phố để con trai phụng dưỡng bố.
Vậy mà mình chỉ ở nhà con được nửa năm rồi lại khăn gói về quê luôn. Cả con trai và con dâu đều hiếu thảo, chăm sóc mình tận tình nhưng mình lại cảm thấy bản thân đang làm phiền cuộc sống của các con quá Cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà và khu phố, các con không để mình động tay vào việc nhà hay nấu ăn gì cả.
Dù vậy sự xuất hiện của mình có phần bất tiện khi trước đây 2 vợ chồng trẻ có thể ăn uống thoải mái, thỉnh thoảng ra ngoài ăn hàng. Khi có mình sống chung, ngày nào con dâu cũng tất bật về sớm nấu nướng những món tốt cho sức khỏe người già, không dám đưa mình đi ăn ở ngoài vì lo vấn đề vệ sinh và nhiều gia vị, nhiều dầu mỡ. Chưa kể việc các con không có không gian riêng thoải mái, thói quen sinh hoạt giữa người trẻ và người có tuổi cũng khác biệt nên mình lại tạm biệt con để chuyển đến một địa điểm mới.
Nghĩ đến việc quay lại căn nhà cô quạnh ở quê mình cũng không đành lòng. Sau một hồi research, mình quyết định thử ở viện dưỡng lão xem sao. Nơi đây có người chăm sóc 24/24, mình ở phòng đơn lại có nhiều người bạn cùng tuổi sinh hoạt với nhau. Điều quan trọng là lúc ốm bệnh sẽ được phát hiện và điều trị kịp thời.
Tuy nhiên những người già trong viện dưỡng lão thường khá u buồn và không thú vị như mình nghĩ Một số người bị con cái bỏ rơi, không ít người bất hòa với gia đình và họ cũng không có thái độ tích cực nếu mình chủ động bắt chuyện. Cũng có những người được con cái thường xuyên đến thăm nhưng số lượng không nhiều. Khung cảnh thường thấy nhất là những cụ già phơi nắng ngoài vườn, có khi ngồi lặng im đến cả buổi. Thế nên ở được nửa năm, mình lại buồn chán về quê tiếp.
Một đồng nghiệp cũ đến thăm, mình cũng thật thà kể lại trải nghiệm 1 năm nhiều biến động vừa qua. Ông bạn già nhận định, mình lo lắng sẽ làm phiền cuộc sống của con trai nhưng nếu sống một mình lại sợ cô đơn, sợ có bệnh tật sẽ không ai chăm sóc. Nếu vậy mình có thể tham khảo việc chọn nhà thuê gần con trai, như vậy vẫn đảm bảo cuộc sống riêng tư của con mà lại không phải nghĩ ngợi về sự cô đơn tuổi già.
Mình thấy như vậy rất hợp lý nhưng vẫn lưỡng lự. Cho đến khi mình cảm sốt nặng 2 ngày, con trai phải nhờ người quen giao thuốc đến tận nhà, mình mới quyết tâm thử nghe theo đồng nghiệp cũ. Hai bố con mình tìm được một khu chung cư cũ cách nhà con trai 10 phút đi bộ, xung quanh nhiều tiện ích để mình không cần đi xa.
Sau khi xem nhà mình ưng ý ngay lập tức, đến nay đã sống ổn định được vài tháng rồi. Trong khu vực này có nhiều người cao tuổi năng động, chúng mình cùng chơi cờ vua và bóng bàn mỗi ngày nên cuộc sống khá thú vị. Quan trọng là mình vẫn gặp con trai đều đặn hàng tuần, nếu ốm đau các con cũng nhanh chóng có mặt và mối quan hệ gia đình khăng khít dù chẳng cần sống chung
Nguồn: soha.vn