Tự tin lên bạn ơi, dũng cảm hơn đi, nghĩ kỹ rồi làm luôn chứ đừng có suy nghĩ xong rồi sợ mà thôi nhé! Thay vì cứ ngồi chờ đợi ở một nơi chẳng có tương lai, sao không cho mình cơ hội tìm đến chỗ mới rộng hơn, để bay cao xa hơn nữa?
- 01 -
Hôm nay, ngoài những tin nhắn hỏi về tình hình Covid, mình nhận được một câu hỏi quen thuộc lắm:
"35 tuổi rồi, nghỉ việc có ổn không ạ?"
Qua tin nhắn, mình cảm nhận được hết sự bất lực, chán nản và bực mình với sếp của bạn ấy luôn.
Anh N. làm ở công ty được 10 năm, nhưng lương chỉ tăng có... 2 triệu thôi á!
Anh N. tự tin khẳng định mình luôn cống hiến hết mình cho công ty, không bao giờ ỷ mình là người cũ mà làm việc qua loa hay bắt nạt newbie đâu.
Hơn nữa, nhiều hợp đồng "khủng" của công ty còn là nhờ anh N. kiếm về.
Mà thế nào? Sếp lại thà đề bạt những người ít kinh nghiệm, ít công lao lên làm quản lý, còn anh N. thì... "thanks, next!"
Lúc đầu nghe sếp hứa:
"Anh cố gắng kiếm thêm vài cái hợp đồng "béo bở" nữa, tôi sẽ tăng chức cho anh ngay lập tức."
Anh N. cũng tin, nên cố tăng ca, hoàn thành vượt chỉ tiêu mỗi tháng. Nhưng hóa ra sếp chỉ "vẽ bánh" thôi, lúc nào anh N. nhắc đến chuyện thăng chức là sếp lại tìm cớ lờ đi.
Trước 26 tuổi, anh N. chưa gấp chuyện thăng chức, tăng lương. Vì nghĩ mình còn trẻ, cố thêm vài năm là ổn thôi mà.
Nhưng giờ đã 35 tuổi, còn phải lo cho vợ con, gia đình nữa chứ! Với mức lương hiện tại, làm sao sống nổi ở Sài Gòn đắt đỏ này? ️
Nhiều bạn bè, đồng nghiệp khuyên anh nên từ chức, chuyển chỗ mới, nhưng anh lại thiếu tự tin, thậm chí khá nhút nhát.
Anh sợ nghỉ việc rồi phải thất nghiệp cả tháng ở nhà, còn bị hàng xóm dò hỏi khiến rất ngại, nên hỏi mình phải làm sao?
Mình bảo anh ấy trả lời hai câu hỏi:
Thứ nhất: "Giả sử anh cố làm ở đó thêm 5 năm nữa, anh nghĩ sếp sẽ đổi ý và thăng chức cho anh không?"
Thứ hai: "Khi anh thất nghiệp, ai là người lo lắng cho anh? Vợ con hay hàng xóm? Người sống với anh đến cuối đời là ai? Vợ con hay hàng xóm?"
Anh ấy đáp:
Câu thứ nhất: "Em nghĩ là không, trừ phi đổi sếp. Vì thái độ của ông ấy với em suốt 10 năm qua, em đã nhìn thấu rồi, có vẻ không ưa em và cũng không muốn đề bạt em."
Câu thứ hai: "Cái này còn phải hỏi sao, dĩ nhiên là vợ con rồi!"
Mình mới nói:
"Vậy thì còn chần chừ gì nữa anh? Đã biết trước kết quả 5 năm sau rồi, bây giờ dứt khoát xin nghỉ luôn, tìm chỗ khác. Thay vì cầu mong sếp cũ bị thay, sao không nghĩ người mới biết đâu còn toxic hơn. Hơn nữa nếu anh thực sự có năng lực, thì không nên sợ gì cả!"
Dù thị trường giờ cần nhiều người trẻ năng động, nhưng 35 tuổi thì sao chứ, miễn bạn giỏi thật, có năng lực thật, thì chắc chắn đi đâu cũng "kiếm cơm" được hết!
"Hơn nữa, người anh sống cùng đến cuối đời là gia đình, chứ đâu phải hàng xóm. Những người thực sự thương anh sẽ không bao giờ dò hỏi, soi mói, cười nhạo như vậy. Nếu đã biết họ xấu xa rồi thì để ý làm gì cho mất công."
Mình nói thêm nè, một ngày có 24 tiếng, bạn ngủ mất 8 tiếng, đi làm mất 8 tiếng, chỉ còn 8 tiếng để ăn uống, sinh hoạt cá nhân, khám phá thế giới, dành thời gian cho gia đình... Bạn bận rộn vậy rồi, cần gì phải quan tâm "miệng thiên hạ" chứ?
Tự tin lên, dũng cảm hơn, nghĩ kỹ rồi làm luôn, đừng có nghĩ xong rồi sợ mà thôi. Nếu gặp phải những sếp vô tâm, thiếu trách nhiệm như vậy, hãy xem xét xem công việc hiện tại có thực sự phù hợp với năng lực của mình không. Nếu không, thì sao không cho mình cơ hội tìm đến chỗ mới rộng hơn, để bay cao xa hơn nữa?
- 02 -
Ngược lại với case trên, Huyền – đồng nghiệp cũ của mình lại từng bị sa thải vì một lý do: "Tự tin quá mức!"
Cô ấy là du học sinh Mỹ, có bằng IELTS 9.0 (xịn sò luôn nhé!), tốt nghiệp thạc sĩ ngành quản trị kinh doanh loại giỏi, nói tiếng Anh như gió.
Người hoàn hảo như cô ấy chỉ có một khuyết điểm: Quá kiêu ngạo về bản thân mà quên mất việc phải học hỏi thêm ở người khác.
Bởi vì những thành tích "khủng" trong quá khứ, mới vào công ty cô ấy đã được chọn làm quản lý phòng kinh doanh luôn.
Tuy nhiên, do "bệnh" tự tin thái quá, cô ấy không bao giờ nghe ý kiến từ cấp dưới, mọi việc đều chỉ dựa theo ý mình rồi giao việc.
Công việc vẫn chạy tốt, nhưng những người bất mãn với cô ấy lại ngày càng nhiều.
Đến khi tất cả cấp dưới không chịu nổi nữa, liền xin giám đốc đổi leader mới, nếu không họ sẽ nghỉ tập thể luôn!
Giữa một người và một nhóm người, lãnh đạo dĩ nhiên sẽ chọn giữ nhóm để khỏi mất công tuyển người mới rồi.
Thế là Huyền bị sa thải.
Làm leader mà không được lòng team thì sớm muộn cũng có ngày bị "truất ngôi".
Dù bạn có giỏi đến đâu đi nữa, cũng đừng nên tự biến nhân cách của mình trở nên tầm thường chỉ vì lối kiêu ngạo và tự phụ.
Đời người, muốn sống bình an thì nên nhớ: Dù giỏi cũng đừng "kiêu", dù dở cũng đừng nản. Chưa thành công thì lo cố gắng, thành công rồi thì lo tích lũy, không chỉ tích lũy tiền bạc mà còn tích lũy cả "đức", cả "tâm", cả "tầm" nữa nhé!
Nguồn: kenh14.vn