7 năm không nói chuyện với nhau nhưng vợ chồng này vẫn build được tổ ấm hạnh phúc đến không ngờ

Teen772084d7

New member
82e6be141838682a63e2.jpg


Sống kiểu "chồng vấp, vợ im" thế này mà ai cũng nghĩ couple này khó mà trụ được. Nhưng plot twist là họ vẫn vượt qua mọi thứ, biết cách dựa vào nhau để tạo nên một gia đình hạnh phúc ngập tràn yêu thương luôn á!

Anh Nguyễn Văn Quân (28 tuổi, quê Kiên Giang) đang sống cùng chị Đặng Mỹ Trang (26 tuổi) tại ấp Trung, xã Tân Thông Hội, huyện Củ Chi (TP.HCM).

Nhìn bề ngoài thì ai cũng thấy tổ ấm này hoàn hảo vô cùng: vợ chồng trẻ có nghề nghiệp ổn, nhà cửa đàng hoàng, lại có hai bé trai kháu khỉnh siêu cute.

Thế nhưng trước khi có những viên cườm óng ánh mà mỗi ngày hai vợ chồng cùng đính trên bàn, cuộc sống của họ chẳng phải lúc nào cũng đẹp đẽ như những sản phẩm họ làm ra đâu nha.

45267837417063564ef3.jpg


Tỏ tình bằng cách... hơ tay

Anh Quân ngồi đối diện vợ, ra dấu liên tục. Chị Trang chăm chú nhìn rồi gật đầu lia lịa, nhanh chóng chạy lại tủ kính, lấy ra một đôi thỏ sành đặt trên bàn. Người chồng mỉm cười nói: "Kỷ niệm tình yêu của tụi mình đó".

Năm lên 3 tuổi, trong một trận sốt siêu ác, anh Quân bại liệt không thể đi đứng bình thường. Nhưng như thể trời muốn bù lại cho anh, trí tuệ của anh thì mẫn tiệp vô cùng - suốt 12 năm phổ thông, anh Quân luôn là học sinh giỏi thuộc top đầu của trường huyện.

ffd7a612099a6ee0522f.jpg


Niềm vui ập đến với chàng trai khuyết tật này khi cuối năm lớp 12, anh được một trường đại học tại TP.HCM tuyển thẳng luôn á! "Lúc ấy nghĩ có trường chịu nhận mình là vui lắm rồi, tôi ỷ y cứ ở nhà chờ ngày nhập học.

Nhưng khi lên thành phố mới tá hỏa biết được học phí trường đó cao ngất ngưỡng, mình dân quê nghèo khổ làm sao kham nổi. Thất vọng quá, tôi không thiết về Kiên Giang, xin ở nhờ nhà một người bà con vài bữa cho đỡ buồn".

Chính thời gian này, anh Quân nghe tin Trung tâm Bảo trợ - Dạy nghề & Tạo việc làm cho người tàn tật TP.HCM tổ chức dạy nghề miễn phí cho người khuyết tật. Mừng quá trời, chàng trai tức tốc trở về quê làm giấy tờ, hồ sơ để xin nhập học ngay.

Vào trung tâm, anh Quân tỏ ra nhạy bén với nghề kế toán, chẳng mấy chốc mà thành thạo vi tính luôn. Chàng trai được tin tưởng giao dạy kèm tin học cho lớp học may vá, đính hột cườm.

Và cũng chính tại đây, anh quen chị Đặng Mỹ Trang - một học viên đi đứng bình thường nhưng hoàn toàn không nghe, không nói được từ lúc mới sinh ra.

6c6bd2b48cd56ef504ec.jpg


5c9bacba53afce7a2c40.jpg


"Do môi trường trong lớp tiếp xúc với nhiều bạn câm điếc nên chuyện giao tiếp không khó với mình. Sau 3 tháng gặp mặt, mình mua cặp thỏ ngỏ lời yêu với cô ấy.

Như người ta thì tỏ tình ngọt ngào, cô ấy không nghe được nên mình chỉ có thể hơ tay loạn xạ ra dấu. Mà rồi cũng đâu vô đấy. Cô ấy mỉm cười chấp nhận" – anh Quân nhớ lại đoạn tỏ tình siêu đáng yêu này.

1d6f74fe106efff15e0a.jpg


Quen nhau thì thuận lợi nhưng khi nghĩ đến chuyện kết hôn, cha mẹ hai bên đều không đồng ý. Ai cũng bảo đã khuyết tật thì ít nhất phải lấy một người lành lặn để còn hỗ trợ cho mình, chứ sao lại rước thêm một gánh nặng nữa.

"Nhưng tụi mình thương nhau quá nên không nề hà gì cả. Mình ra sức thuyết phục cha mẹ rằng cùng khuyết tật sẽ dễ đồng cảm cho nhau. Cổ sẽ làm đôi chân cho con, còn con sẽ là tiếng nói cho cổ".

Năn nỉ thành tâm quá nên rốt cuộc cha mẹ cũng xiêu lòng. Năm 2009, hai người chính thức kết hôn, khép lại một màn tỏ tình đi vào lòng người!

Gia đình không bao giờ cãi vã

Về ở rể, anh Quân vay của cha mẹ vợ 6 triệu đồng, cộng với số tiền tích góp từ lâu sắm một chiếc xe máy ba bánh. Không xin được việc công ty vì đôi chân khuyết tật, anh Quân đành ở nhà phụ vợ xỏ hột cườm, khảm tranh, làm móc chìa khoá để bán dạo.

75f2c4673f60a1ef6847.jpg


7e72ba3b996df863829f.jpg


Chìa con ngựa đính cườm đỏ đẹp mắt cho khách xem, anh Quân bảo một người thợ lành nghề mỗi ngày làm ra không quá 5 con, nhưng giá chỉ 20.000 đồng/sản phẩm. Làm liên tục từ sáng đến chiều tối, mỗi tháng hai vợ chồng kiếm được trên dưới 3 triệu đồng thôi.

Mong muốn tìm đầu ra ổn định hơn, trước đây anh Quân từng thuê mặt bằng để mở xưởng làm đồ thủ công ở xã Phước Vĩnh An, nhận gần 20 học viên vào đào tạo làm việc. Thế nhưng chỉ được vài tháng, tiệm phải đóng cửa vì chi phí thuê mặt bằng quá cao.

Có lẽ niềm an ủi duy nhất của hai vợ chồng là sự ra đời của hai bé trai kháu khỉnh Nguyễn Xuân Quý (7 tuổi) và bé Nguyễn Tiến Đạt (2 tuổi). Tuy nhiên, có con cũng đồng nghĩa cả hai phải đối mặt với những bất tiện khác nữa.

"Hai lần vợ đẻ, mẹ vợ phải túc trực trong phòng sanh để làm 'thông dịch viên' cho bác sĩ, chứ cô ấy đâu nghe được gì. Mình vì khuyết tật nên chỉ biết ngồi ở ngoài cầu nguyện thôi" – Anh Quân cho biết.

Đẻ đã cực rồi, nuôi con càng cực hơn! Vì không nghe được, nên khi con ngủ lỡ có giật mình quấy khóc, chị Trang hiếm khi nhận ra. Do đó, dù có bận bịu cỡ nào, anh Quân phải liên tục dạo dác để phòng con... rớt xuống đất.



Khiếm khuyết trong việc giao tiếp cũng khiến người vợ nhiều lần bị "chặt chém" khi đi chợ. "Hôm trước mua có mấy ba trái bơ mà trả tới 75 ngàn, mình phải đem ra tận quán trả lại" – Người chồng nói trong khi cô vợ ngẩn người vì không hiểu gì luôn.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top