62 tuổi, đi họp lớp bị bạn cũ dìm hàng vì không có lương hưu nhưng khi con trai đến đón, cả hội im thin thít

Teenc8e048ff

New member
Mình tưởng buổi họp lớp sẽ chill vibe như ngày xưa, ai ngờ thái độ của mấy đứa bạn học cũ làm mình toang hết mood luôn

bc0284ad5529abc6934a.png


Câu chuyện của ông Ngô được đăng tải trên MXH Toutiao (Trung Quốc) đã thu hút sự quan tâm đông đảo của CĐM.

*

Mình tên là Ngô Huy, năm nay mình 62 tuổi rồi. Tuần trước, mình nhận được cuộc gọi từ một bạn học cũ. Cậu ấy siêu nice, rất vui vẻ mời mình tham dự buổi họp lớp sắp tới. Do đã lâu lắm rồi không gặp lại bọn học cũ, mình không nghĩ ngợi gì, oke luôn.

Hôm đó, ban đầu khi thấy mình tới buổi họp lớp, các bạn học đều "tay bắt, mặt mừng", ai cũng hào hứng chào đón mình. Mình tưởng rằng buổi họp lớp sẽ tiếp tục diễn ra trong không khí vui vẻ như vậy. Thế nhưng, khi mọi người cùng trò chuyện về cuộc sống hiện tại, mình dần cảm thấy hối hận vì đã tham dự

Khi mọi người đang trò chuyện chill chill, một bạn cùng lớp đột nhiên nói: "Lương hưu của cậu chắc lên tới hàng chục triệu đồng một tháng?".

Ngay khi nghe câu nói này, mình thấy khó chịu vô cùng. Mình không có lương hưu, đây là vấn đề khiến mình đau lòng mỗi khi ai đó nhắc đến. Mình chỉ có thể im lặng, gượng cười với các bạn. Mình liếc nhìn xung quanh và tự ti khi thấy các bạn cùng lớp đều đeo những chiếc đồng hồ vàng hoặc mặc những bộ đồ hàng hiệu nổi tiếng, đắt đỏ. Nhìn lại bản thân, mình chỉ đang mặc một bộ vest cũ kỹ, đi đôi giày da đã hơi bong tróc.

29ee40ca69f976275d7d.jpg


"Sao cậu không nói gì?" Người bạn cùng lớp vừa rồi lại bắt đầu hỏi tiếp.

Mình thở dài, đang định bịa ra một con số ngẫu nhiên cho qua chuyện, không ngờ một bạn học nữ nói với giọng điệu giễu cợt: "Hình như cậu không có lương đúng không?".

Mình cảm thấy đau nhói trong lòng Mình không có lương hưu, nhưng mình sợ nếu kể cho các bạn nghe, mình sẽ bị cười nhạo, mình chỉ biết cười trừ. Mọi người đều đang nhìn chằm chằm mình, có vẻ như họ đã biết từ trước rằng mình không có lương hưu nên mới nói vậy và cố tình mời mình tham gia buổi họp lớp. Thậm chí, có người không nhịn được mà lén cười với nhau một cách đắc ý.

Các món ăn trên bàn ăn tuy xịn xò nhưng khiến mình cảm thấy khó nuốt. Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán với nhau.

Cuối cùng, buổi họp lớp cũng kết thúc. Mình bị mọi người cô lập, không thể chịu đựng được mà muốn về nhà ngay lập tức. Mình gọi điện cho con trai, nhờ con đến đón. Trong lúc đợi, mình ăn thêm vài miếng thức ăn với tâm trạng chán nản.

Một lúc sau, Ngô Giới - con trai của mình đến đón. Con mặc bộ vest chỉnh tề và cầm chìa khóa ô tô hạng sang trên tay. Nhìn thấy con trai, mình cảm thấy xấu hổ vì bản thân có một người con trai thành đạt như vậy mà ở đây mình lại bị cười nhạo vì không có lương hưu.

Lúc này, mọi người chợt im bặt Nhìn thấy con trai mình, các bạn cùng lớp vừa cười nhạo mình đều sững sờ, trong mắt tràn đầy sự ngạc nhiên và xấu hổ. Lần lượt, một vài người lên tiếng xin lỗi mình vì đã tỏ thái độ khinh thường trước đó.

Khi mình vẫn đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên, một bạn cùng lớp tiến lên gật đầu cúi đầu, vẻ mặt có lỗi nói: "Thật xin lỗi, chúng tôi vừa rồi đã hành xử không đúng với cậu. Tôi không biết con trai ông chính là Giám đốc tại công ty con trai tôi làm việc".

Khi nghe được điều này, mình cảm thấy hoang mang. Mình quay lại nhìn Tiểu Giới, thấy con trai khẽ mỉm cười gật đầu: "Bác ấy nói đúng, hiện tại con là Giám đốc bộ phận tại công ty nơi con trai bác ấy làm việc. Tháng trước, con có gặp 2 bác cùng con trai bác ở sảnh công ty".

194d605e29406c64e661.png


Lúc ra về, ngồi trên xe ô tô của con trai, mình dặn dò con: "Thường ngày bố thích ăn mặc giản dị, không ngờ các bạn học cũ vì nghe ngóng được bố không có lương hưu nên thể hiện thái độ khó chịu với bố. Dù con thành đạt thế nào đi nữa, con phải nhớ rằng không được khinh thường, ghét bỏ người khác vì họ không có cuộc sống tốt bằng con".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top