Liệu mình có thực sự chuẩn bị kỹ cho hành trình gọi là "cuộc đời" này chưa nhỉ?
Trong cuốn sách Teaching a Stone to Talk (tạm dịch: Dạy một viên đá biết nói chuyện), tác giả Annie Dillard kể một câu chuyện siêu buồn mà nghe xong thấy rợn người luôn. Đó là về cuộc thám hiểm Bắc Cực của người Anh năm 1845, mục tiêu là vẽ hải đồ cho tuyến đường phía Tây Bắc, vòng qua Bắc Cực gần Canada tới Thái Bình Dương. Hai con tàu với 138 người lên đường thám hiểm, nhưng plot twist là... không ai về được cả
Theo tác giả Dillard, Thuyền trưởng Sir John Franklin chuẩn bị cho chuyến thám hiểm này như kiểu đi du lịch cho vui vậy, chứ không phải một cuộc hành trình cực khổ xuyên qua vùng có khí hậu khắc nghiệt bậc nhất Trái Đất. Ông mở hẳn thư viện trên tàu với 1.200 đầu sách, đàn hộp, bát đĩa sứ sang chảnh, ly rượu xịn xò và dao thìa dĩa bạc thiết kế tinh xảo. Nhiều năm sau, những thứ này được tìm thấy gần... đống xác người bị xẻ nát và đóng băng (rùng mình quá đi ).
Cuộc hành trình fail thảm hại khi hai tàu đi vào vùng nước lạnh cóng và bị mắc kẹt trong băng. Đầu tiên, băng giá phủ kín boong tàu, cột buồm, dây chằng. Rồi nước đóng băng quanh bánh lái và hai con tàu mắc kẹt vô vọng giữa đại dương hóa thành băng.
Các thủy thủ bỏ tàu đi tìm cứu trợ. Lúc này có lẽ họ cũng không còn tỉnh táo vì nhiễm độc chì từ hộp đựng thực phẩm. Kết cục là họ nhanh chóng bị thời tiết khủng khiếp ở Bắc Cực đánh gục, chết vì không có nơi trú chân trước gió giá buốt và nhiệt độ âm kinh hoàng. Suốt 20 năm sau, những gì còn lại được tìm thấy rải rác khắp vùng đất đóng băng đó.
Dillard viết rằng đoàn thám hiểm đã không chuẩn bị đầy đủ cho cái lạnh hay khả năng (chắc chắn) rằng hai con tàu sẽ kẹt trong băng. Chuyến đi kéo dài hai đến ba năm mà họ chỉ mang đồng phục Hải quân, thuyền trưởng chỉ mang than đủ dùng trong... 12 ngày thôi! Cuối cùng, xác đóng băng của một sĩ quan được tìm thấy cách tàu nhiều dặm. Ông vẫn mặc đồng phục xanh trang trọng viền lụa, áo khoác to màu xanh và khăn quàng cổ bằng lụa – loại trang phục quý phái sang xịn nhưng tuyệt đối không phù hợp (chuẩn bị sai từ đầu rồi ).
Nhiều nhà sử học có thể nghi ngờ về tính xác thực của một chuyến đi chuẩn bị yếu kém đến thế. Nhưng điều quan trọng với mình là: Liệu mình có luôn chuẩn bị sẵn sàng cho hành trình gọi là "cuộc sống" chưa?
Mình thì muốn càng sẵn sàng càng tốt cho bất kỳ điều gì ở phía trước, theo nhiều cách nè:
1. Về tình cảm: Mình không cần quá nhiều người ở bên cạnh nhưng mình muốn ở bên một số người thực sự biết quan tâm. Quality over quantity mà!
2. Công việc và tài chính: Mình muốn làm việc chăm chỉ, sống tiết kiệm và giúp đỡ người khác khi có thể. Hustle nhưng vẫn giữ chữ tâm nhé!
3. Về tinh thần: Mình tập giữ tâm trí bình tĩnh và tâm thế bình thản, như thế thì mình có thể đối diện với hầu hết mọi chuyện. Inner peace is the key!
4. Trí tuệ và cơ thể: Ăn uống lành mạnh, vận động thường xuyên cả thể chất lẫn trí óc để cơ thể vận hành tốt hơn. Healthy body, healthy mind nha!
5. Thái độ sống: Luôn giữ thái độ tích cực và biết ơn. Đó là điều mỗi chúng ta đều tự kiểm soát được. Good vibes only!
6. Cảm xúc: Ai cũng có thể lựa chọn cách mình phản ứng trong mỗi trường hợp. Bạn là người chủ động của chính mình đó!
Chừng nào mình còn sống thì hành trình của mình còn tiếp tục. Và trong phần lớn thời gian thì thành công của cuộc hành trình đó sẽ được quyết định bằng sự chuẩn bị đều đặn và có hệ thống của mình.
Mình luôn muốn mình sẵn sàng như thế, còn bạn thì sao?
Nguồn: svvn.tienphong.vn