Thật sự không phải ai nghỉ hưu cũng tự nhiên "thấy khỏe, thấy nhàn" đâu nha các bạn. Chị đã từng trải qua ba năm trống rỗng – không có việc làm, không có cháu bế, không có niềm vui gì luôn. Nhưng plot twist xuất hiện từ một lời nhờ vả cực kỳ tình cờ. Sáu năm sau nghỉ hưu, chị vừa có thêm thu nhập, vừa tìm lại được sự năng động của tuổi già nè
Năm nay chị 57 tuổi rồi đó. Chị và chồng – từng là công nhân nhà máy nước – nghỉ hưu sớm, tổng lương hưu khoảng hơn 7.000 tệ/tháng (khoảng hơn 24–26 triệu đồng nhen). Với chi phí sống ở thành phố hạng ba – hạng tư, về lý thuyết thì vợ chồng chị phải sống rất thoải mái mới phải.
Nhưng đời đâu có đơn giản vậy đâu ạ
Con gái duy nhất của bọn chị chuyển lên thủ phủ tỉnh làm việc và sinh con. Chị từng lên chăm con đầu lòng cho cháu, nhưng bên nhà thông gia quá nhiệt tình, gần như "ôm hết" mọi việc luôn. Chị trở thành người thừa trong chính gia đình con mình, ở nhà nhỏ hai phòng ngủ mà ba người lớn phải nằm chen nhau í.
Sau khi vợ chị cũng về hưu, hai vợ chồng chính thức bắt đầu cuộc sống "hai người một mái nhà", tưởng bình yên nhưng lại đầy khoảng trống. Sáng ra công viên, trưa đi chợ, chiều mạt chược, tối xem TV. Ngày nào cũng giống như bản photocopy của ngày trước luôn á
Tồi tệ nhất là mỗi sáng nhìn hàng xóm dắt cháu đi mẫu giáo, nghe tiếng "Ông ơi, bà ơi" mà thấy nhói lòng ghê. Bọn chị không dám nói ra, nhưng cả hai đều ghen tị lắm.
Sau ba năm sống kiểu lặp đi lặp lại như vậy, chị và chồng nhận ra: tiền đủ sống nhưng tâm trí thì mòn đi từng ngày.
Chị đi tìm việc, nhưng phụ nữ ngoài 50 tuổi chỉ có vài lựa chọn thôi: trông trẻ, dọn dẹp, phục vụ. Chị không thiếu tiền đến mức phải làm quá sức, nên cuối cùng lại không chọn được gì cả
Chồng chị may mắn hơn nè. Anh ấy tìm được việc bảo vệ ở trường mẫu giáo gần nhà, lương chỉ 2.100 tệ (gần 8 triệu đồng)/tháng nhưng ngày nào về cũng toe toét kể chuyện bọn trẻ gọi "Ông ơi, bế con!". Anh ấy hạnh phúc đến mức chị vừa thương vừa ghen luôn á.
Một buổi chiều, cô hàng xóm tên Juan gọi xuống: "Cô ơi, giúp cháu đón bé Tiểu Vũ một tháng được không? Cháu gửi cô 1.500 tệ (khoảng 5,5 triệu) nha."
Chị định không nhận tiền, nhưng cô ấy kiên quyết. Và thế là buổi chiều nhà chị bắt đầu có tiếng cười trẻ nhỏ rồi đó. Tiểu Vũ về nhà ăn cơm, chồng chị dạy chữ, chị chơi cùng bé. Ngôi nhà bỗng ấm lên hẳn á
Nửa tháng sau, thêm hai gia đình nữa đến hỏi luôn. Họ tâm sự trung tâm giữ trẻ sau giờ học quá đắt. Lúc đó, trong đầu chị bật lên ý nghĩ: "Tại sao vợ chồng mình không mở dịch vụ giữ trẻ sau giờ học nhỉ?".
Chồng chị đồng ý ngay lập tức nhen
Vợ chồng chị thuê một cửa hàng nhỏ 30m² đối diện trường mẫu giáo, tiền thuê 1.300 tệ (khoảng 4,8 triệu)/tháng. Bọn chị tự sửa sang, mua thêm bàn ghế, tranh truyện, thảm chơi luôn.
Ban đầu chỉ nhận 4 trẻ thôi – con hàng xóm.
Lịch của tụi nhỏ như sau nà:
- 16:30: Đón từ trường
- 17:00: Trái cây – đồ ăn nhẹ
- 17:20: Làm bài tập
- 18:00: Chơi – đọc truyện
- 19:00: Ăn tối
- 19:30: Phụ huynh đón về
Chồng chị phụ trách đón và học tập, chị phụ trách nấu nướng và chăm sóc. Mệt nhưng vui lắm á. Ngày nào chị cũng nghe tiếng: "Bà ơi, hôm nay ăn gì ạ?". Chỉ câu đó thôi đủ làm ngày của chị sáng lên rồi
Sau một năm, bọn chị có 8 trẻ – tối đa theo không gian luôn. Không nhận thêm vì không muốn làm quá sức nữa.
Học phí: 1.300 tệ/tháng (4,8 triệu)/trẻ, đã bao gồm ăn tối và hỗ trợ bài tập rồi nhen. Rẻ hơn nhiều so với trung tâm, lại an tâm vì bọn chị sống ngay khu phố đó.
Sau khi trừ chi phí, vợ chồng chị thu về hơn 4.000 tệ/tháng (~14 triệu đồng). Không nhiều lắm đâu, nhưng:
– Có việc làm
– Có niềm vui
– Có trẻ con ríu rít mỗi ngày
– Và bọn chị không còn thấy cô đơn nữa
Điều làm chị hạnh phúc nhất không phải tiền đâu, mà là cảm giác được cần đến á.
Chị từng buồn vì không được chăm cháu ruột, nhưng giờ mỗi chiều chị đều được ôm, được gọi "Bà ơi", được nghe trẻ con tranh nhau khoe điểm tốt, kể chuyện ở lớp nè.
Tuổi già của chị không còn là những ngày tẻ nhạt nữa, mà là tiếng cười, tiếng chạy nhảy, tiếng hỏi han liên tục đó
Chị muốn gửi đến những ai đang buồn chán sau khi nghỉ hưu nha:
Không phải ai hưu trí cũng hạnh phúc đâu. Nhưng sự năng động không tự đến – bạn phải tự tạo ra nó.
Bạn có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ luôn:
- Đón trẻ giúp hàng xóm
- Nấu ăn theo suất
- Làm đồ ăn vặt
- Trồng cây, chăm vườn thuê
- Nhận may áo quần nhỏ
- Làm thủ công bán tại chợ
Chỉ cần khiến mình bận rộn một chút thôi, tuổi già sẽ bớt trống rỗng và vui trở lại ngay
Sau 5 năm nghỉ hưu, chị nhận ra một điều: Tuổi già không đáng sợ đâu, đáng sợ nhất là không biết mình sống vì điều gì á.
Nhờ 8 đứa trẻ trong "nhà trẻ nhỏ" của chị, chị tìm lại được sức sống của chính mình rồi đó.
Và chị tin bạn cũng có thể. Chỉ cần bắt đầu từ một việc thật nhỏ thôi – giống như cuộc điện thoại của cô hàng xóm năm ấy vậy
Nguồn: soha.vn
Năm nay chị 57 tuổi rồi đó. Chị và chồng – từng là công nhân nhà máy nước – nghỉ hưu sớm, tổng lương hưu khoảng hơn 7.000 tệ/tháng (khoảng hơn 24–26 triệu đồng nhen). Với chi phí sống ở thành phố hạng ba – hạng tư, về lý thuyết thì vợ chồng chị phải sống rất thoải mái mới phải.
Nhưng đời đâu có đơn giản vậy đâu ạ
Con gái duy nhất của bọn chị chuyển lên thủ phủ tỉnh làm việc và sinh con. Chị từng lên chăm con đầu lòng cho cháu, nhưng bên nhà thông gia quá nhiệt tình, gần như "ôm hết" mọi việc luôn. Chị trở thành người thừa trong chính gia đình con mình, ở nhà nhỏ hai phòng ngủ mà ba người lớn phải nằm chen nhau í.
Sau khi vợ chị cũng về hưu, hai vợ chồng chính thức bắt đầu cuộc sống "hai người một mái nhà", tưởng bình yên nhưng lại đầy khoảng trống. Sáng ra công viên, trưa đi chợ, chiều mạt chược, tối xem TV. Ngày nào cũng giống như bản photocopy của ngày trước luôn á
Tồi tệ nhất là mỗi sáng nhìn hàng xóm dắt cháu đi mẫu giáo, nghe tiếng "Ông ơi, bà ơi" mà thấy nhói lòng ghê. Bọn chị không dám nói ra, nhưng cả hai đều ghen tị lắm.
Sau ba năm sống kiểu lặp đi lặp lại như vậy, chị và chồng nhận ra: tiền đủ sống nhưng tâm trí thì mòn đi từng ngày.
Chị đi tìm việc, nhưng phụ nữ ngoài 50 tuổi chỉ có vài lựa chọn thôi: trông trẻ, dọn dẹp, phục vụ. Chị không thiếu tiền đến mức phải làm quá sức, nên cuối cùng lại không chọn được gì cả
Chồng chị may mắn hơn nè. Anh ấy tìm được việc bảo vệ ở trường mẫu giáo gần nhà, lương chỉ 2.100 tệ (gần 8 triệu đồng)/tháng nhưng ngày nào về cũng toe toét kể chuyện bọn trẻ gọi "Ông ơi, bế con!". Anh ấy hạnh phúc đến mức chị vừa thương vừa ghen luôn á.
Một buổi chiều, cô hàng xóm tên Juan gọi xuống: "Cô ơi, giúp cháu đón bé Tiểu Vũ một tháng được không? Cháu gửi cô 1.500 tệ (khoảng 5,5 triệu) nha."
Chị định không nhận tiền, nhưng cô ấy kiên quyết. Và thế là buổi chiều nhà chị bắt đầu có tiếng cười trẻ nhỏ rồi đó. Tiểu Vũ về nhà ăn cơm, chồng chị dạy chữ, chị chơi cùng bé. Ngôi nhà bỗng ấm lên hẳn á
Nửa tháng sau, thêm hai gia đình nữa đến hỏi luôn. Họ tâm sự trung tâm giữ trẻ sau giờ học quá đắt. Lúc đó, trong đầu chị bật lên ý nghĩ: "Tại sao vợ chồng mình không mở dịch vụ giữ trẻ sau giờ học nhỉ?".
Chồng chị đồng ý ngay lập tức nhen
Vợ chồng chị thuê một cửa hàng nhỏ 30m² đối diện trường mẫu giáo, tiền thuê 1.300 tệ (khoảng 4,8 triệu)/tháng. Bọn chị tự sửa sang, mua thêm bàn ghế, tranh truyện, thảm chơi luôn.
Ban đầu chỉ nhận 4 trẻ thôi – con hàng xóm.
Lịch của tụi nhỏ như sau nà:
- 16:30: Đón từ trường
- 17:00: Trái cây – đồ ăn nhẹ
- 17:20: Làm bài tập
- 18:00: Chơi – đọc truyện
- 19:00: Ăn tối
- 19:30: Phụ huynh đón về
Chồng chị phụ trách đón và học tập, chị phụ trách nấu nướng và chăm sóc. Mệt nhưng vui lắm á. Ngày nào chị cũng nghe tiếng: "Bà ơi, hôm nay ăn gì ạ?". Chỉ câu đó thôi đủ làm ngày của chị sáng lên rồi
Sau một năm, bọn chị có 8 trẻ – tối đa theo không gian luôn. Không nhận thêm vì không muốn làm quá sức nữa.
Học phí: 1.300 tệ/tháng (4,8 triệu)/trẻ, đã bao gồm ăn tối và hỗ trợ bài tập rồi nhen. Rẻ hơn nhiều so với trung tâm, lại an tâm vì bọn chị sống ngay khu phố đó.
Sau khi trừ chi phí, vợ chồng chị thu về hơn 4.000 tệ/tháng (~14 triệu đồng). Không nhiều lắm đâu, nhưng:
– Có việc làm
– Có niềm vui
– Có trẻ con ríu rít mỗi ngày
– Và bọn chị không còn thấy cô đơn nữa
Điều làm chị hạnh phúc nhất không phải tiền đâu, mà là cảm giác được cần đến á.
Chị từng buồn vì không được chăm cháu ruột, nhưng giờ mỗi chiều chị đều được ôm, được gọi "Bà ơi", được nghe trẻ con tranh nhau khoe điểm tốt, kể chuyện ở lớp nè.
Tuổi già của chị không còn là những ngày tẻ nhạt nữa, mà là tiếng cười, tiếng chạy nhảy, tiếng hỏi han liên tục đó
Chị muốn gửi đến những ai đang buồn chán sau khi nghỉ hưu nha:
Không phải ai hưu trí cũng hạnh phúc đâu. Nhưng sự năng động không tự đến – bạn phải tự tạo ra nó.
Bạn có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ luôn:
- Đón trẻ giúp hàng xóm
- Nấu ăn theo suất
- Làm đồ ăn vặt
- Trồng cây, chăm vườn thuê
- Nhận may áo quần nhỏ
- Làm thủ công bán tại chợ
Chỉ cần khiến mình bận rộn một chút thôi, tuổi già sẽ bớt trống rỗng và vui trở lại ngay
Sau 5 năm nghỉ hưu, chị nhận ra một điều: Tuổi già không đáng sợ đâu, đáng sợ nhất là không biết mình sống vì điều gì á.
Nhờ 8 đứa trẻ trong "nhà trẻ nhỏ" của chị, chị tìm lại được sức sống của chính mình rồi đó.
Và chị tin bạn cũng có thể. Chỉ cần bắt đầu từ một việc thật nhỏ thôi – giống như cuộc điện thoại của cô hàng xóm năm ấy vậy
Nguồn: soha.vn