55 tuổi ly hôn được đền bù 800 triệu, 3 năm sau hết sạch vì các con "xé" từng miếng: Không biết sống cho mình thì oan quá trời!

OtakuTrang2k6

New member
30d72283c19394d97e7f.jpg


Hồi còn trẻ, mình chỉ biết sống vì chồng vì con, chịu đựng bao nhiêu tủi nhục để mong các con được hạnh phúc. Giờ sắp 60 tuổi rồi mà mình vẫn chẳng biết phải trông cậy vào ai nữa

Mình tên Dương, năm nay 58 tuổi, đang sống một mình nhờ vào tiền chu cấp của các con. Mình có 4 đứa con gái, mỗi tháng mỗi đứa cho 1 triệu, cộng lại được 4 triệu. Số tiền này tuy không nhiều, nhưng ở quê sống tiết kiệm thì cũng đủ ăn uống, trả điện nước, rồi thỉnh thoảng mua thuốc khi ốm đau bệnh tật.

Hồi còn trẻ, vợ chồng mình làm ăn chăm chỉ lắm nên tích lũy được khá nhiều tiền. Cùng nhau xây nhà, nuôi các con thành người. Thế mà chồng mình lại là người trăng hoa. Ổng hay đay nghiến mình về việc chỉ biết đẻ con gái, rồi sau này chết đi chẳng có ai nối dõi tông đường, hương khói cho các cụ.

Mình buồn lắm, có những đêm chỉ biết nằm khóc một mình. Sinh con là số phận, con trai hay con gái mình đâu quyết định được đâu Mình thậm chí đồng ý cho chồng đi tìm con trai riêng bên ngoài, nếu ai đó sinh được, mình sẽ đón con về nuôi và yêu thương như con ruột của mình luôn.

Các anh chị em ruột mắng mình quá ngớ ngẩn, hành động này chẳng khác nào giao chồng vào tay người phụ nữ khác. Còn nếu thấy quá khổ thì hãy ly hôn chứ đừng chịu đựng nữa. Thế nhưng mình vẫn còn yêu chồng, cũng không muốn các con không có gia đình trọn vẹn nên cứ chấp nhận mọi điều kiện chồng đưa ra.

7f9874e107926381e672.jpg


Vợ chồng mình quyết định đường ai nấy đi khi các con đã trưởng thành

Mình biết mình là người vô dụng nên mới không khiến chồng hồi tâm chuyển ý. Mình chỉ là một người phụ nữ quê mùa, chân chất, trước đây cả năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Chỉ đến khi chồng đưa mình theo cùng buôn bán nên mình mới thay đổi được tầm nhìn. Song, mình không thay đổi được tấm lòng mềm yếu này.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, chồng mình ngày càng quá đáng hơn. Ổng không chỉ bồ bịch công khai mà còn chửi bới, lăng mạ và đánh đập mình nữa.

3 năm trước, khi các con gái lần lượt lập gia đình, mình nói với chồng: "Giờ đã lo xong cho các con rồi, em muốn sống cuộc sống của riêng mình. Em sẽ giải thoát cho anh và cũng là giải thoát cho em, anh hãy lấy người mà anh muốn".

Chồng mình buông lời cay đắng: "Thật sao, bà chịu buông tha cho tôi sao. Vậy mà bà không làm từ sớm thì chúng ta có phải đỡ khổ hơn không".

Mình đáp: "Nhưng em sẽ không ra đi tay trắng, dù sao cơ ngơi này cũng do em góp sức làm nên".

Ổng không thèm nhìn mình, đứng dậy trả lời: "Tôi sẽ cho bà được toại nguyện".

Sau đó, chúng mình ly hôn và mình được đền bù 800 triệu. Số tiền này tuy rằng quá thiệt thòi, nhưng mình đã được tự do rồi! ✨

Mình về bên ngoại, được các anh chia cho 1 mảnh đất để xây nhà. Ngôi nhà có chật hẹp hơn trước, nhưng với mình là quá thoải mái, chẳng có gì hạnh phúc hơn là được giải phóng tinh thần.

Bây giờ mình nhận máy thuê quần áo kiếm vài chục nghìn mỗi ngày, coi như làm việc cho đỡ buồn thôi. Hàng ngày thích ăn gì thì ăn, thích đi du lịch đâu cũng được. Tuổi già như vậy cũng coi là êm đềm lắm rồi.

Bỗng một ngày con gái cả của mình trở về khóc lóc. Nó bảo mẹ ơi, mẹ phải cứu con. Đợt vừa rồi con có theo bạn đầu tư chứng khoán, nhưng do chẳng có kinh nghiệm nên thua sạch luôn Việc này chồng con không hề hay biết, bây giờ bọn đòi nợ ngày nào cũng gọi điện cho con từ sáng đến tối, nếu chồng con phát hiện ra thì anh ta giết con mất.

Mình thắt lại ở trong tim, liên tục nhắc nhở bản thân phải kìm nén, lấy chữ nhẫn hàng đầu để không chửi bới con. Mình gằn giọng: "Con thua hết bao nhiêu".

Con gái cả đáp: "Con thua hết 700 triệu, con đã trả được 500 triệu rồi, bây giờ còn thiếu 200 triệu nữa. Mẹ phải giúp con, mẹ ơi".

Mình nói: "Ngày xưa mẹ kiếm được bao nhiêu tiền đều đưa cho bố con cả chứ không giữ một đồng. Khi chia tay, mẹ được đền bù 800 triệu, làm nhà và mua sắm hết 300 triệu. Bây giờ còn 500 triệu để dưỡng già. Nhưng thôi, mẹ sẽ giúp con".

Vậy là mình chuyển khoản cho con gái đúng theo số tiền nó cần. Mình hi vọng đời mình đã khổ thì con gái sẽ được hạnh phúc.

1 năm sau, vợ chồng con gái thứ 3 đưa các cháu về chơi với bà ngoại nhân dịp nghỉ hè. Mình mừng lắm, liền ra chợ mua sắm đủ thức ăn ngon về để chiêu đãi cả nhà.

Sau khi ăn xong, hai vợ chồng nó đề nghị mình cho vay 200 triệu để mua xe ô tô. Nó bảo ngày nào vợ chồng con cũng phải đi xe máy mấy chục cây số vất vả quá. Ngày thường thì không sao, nhưng nhỡ có ngày mưa, ngày nắng thì dễ bị ốm nặng.

"Mẹ ơi, con biết mẹ vẫn còn tiền đền bù. Mẹ cho con vay nhé, qua 1-2 năm con hứa sẽ trả lại mẹ", con gái mình nói.

Mình suy nghĩ một hồi, chúng nó đẩy mình vào tình thế không thể từ chối. Nếu mình lắc đầu thì chắc nó sẽ nói mẹ ích kỷ, tiền để không mà không cho con mượn. Nếu mình chấp nhận thì số tiền dưỡng già cũng dần hết. Cuối cùng mình vẫn chuyển tiền như con mong muốn

Những tưởng còn lại 100 triệu để phòng thân, thì cô con út cũng lại vay nốt. Lý do lời lẽ cũng như hai cô chị: "Mẹ phải giúp con".

Vậy là số tiền 800 triệu đền bù đã hết bay, mỗi ngày mình chỉ trông chờ vào tiền máy thuê quần áo nhưng chẳng được là bao. Mình buồn lắm, chúng nó đáng ra phải biết thương mẹ hơn chứ, cả cuộc đời mình đã không tích lũy cho mình, chỉ sống hết mình vì chồng vì con, vậy mà đến khi mình đã ly hôn cũng không thể hưởng thụ trọn vẹn nhất

f1990cbfb1d07af5ca68.jpg


Đến bao giờ mình mới được sống cho chính mình

Bây giờ mình đã 58 tuổi và chưa đứa con nào trả lại tiền cho mẹ, dù chỉ là vài chục triệu đồng. Mình sẽ già đi và chết dần mà không một xu dính túi. Từ khi hết tiền mình phải sống tiết kiệm hơn, không dám đi du lịch cho tốn tiền phí ít ỏi.

Một hôm mình gọi tất cả 4 người con sang và nói hết mọi chuyện rằng chúng đã vay tiền mình ra sao.

Mình nói: "Bây giờ các con phải có trách nhiệm trả lại tiền cho mẹ hoặc phải chu cấp tiền nuôi mẹ. Bây giờ mẹ già rồi, không làm ra tiền được nữa. Các con có đồng ý không".

Ban đầu chúng còn nói rất nhiều lý lẽ, rằng hàng tháng phải bươn chải ra sao để chăm lo gia đình bên chồng, rồi học phí của bọn trẻ rất đắt... Chúng nói mình đừng ép chúng đến bước đường cúng như thế.

Mình thấy quá chua xót cho bản thân mình, đây là những đứa con tốt mà mình đã đẻ ra đây ư Nhưng mình đã quả quyết, nếu không chịu thì chúng phải trả tiền mình ngay lập tức.

Tranh cãi qua một hồi, chúng thống nhất mỗi đứa sẽ nộp cho mẹ 1 triệu mỗi tháng. Nói xong, chúng về luôn, không thèm ở lại với người mẹ già này.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top