53 tuổi khởi nghiệp với 10 triệu, 90 tuổi mới trả xong nợ 70 tỷ - bà chủ này khiến triệu người phải nể phục!

Teen9073a2be

New member
bfdad93ae3ad25f34cb7.png


Cốt lõi trong tinh thần kinh doanh của bà Trần Kim Anh là KHÔNG BAO GIỜ DỪNG LẠI đấy các bạn ơi!

Có câu "Làm người phải giữ chữ tín" - bà đã bán nhà, từ một bà chủ oai phong lẫm liệt trở thành... người bày sạp hàng ngoài chợ, và dành trọn 10 năm để trả hết món nợ của mình. Lưng ngày một còng, vậy mà bà Trần Kim Anh đã trải qua những gì trong suốt cuộc đời mình? Cùng mình tìm hiểu nhé!

11a425b7c9866d1f259f.jpg


Nghỉ hưu rồi vẫn khởi nghiệp - đó mới là mindset đỉnh cao

Bà Trần Kim Anh nghỉ hưu tại một trung tâm y tế lúc 49 tuổi. Thay vì an hưởng tuổi già như bao người, bà lại quyết định... khởi nghiệp với số vốn 3000 tệ (khoảng hơn 10 triệu đồng) trong tay. Respect luôn! ✊

Nghĩ là làm, bà Trần Kim Anh đi ra chợ tìm kiếm cơ hội kinh doanh. Sau khi "soi" quanh chợ, bà phát hiện trong chợ bán đủ thứ trên đời, nhưng lại thiếu sản phẩm lông vũ dành cho người trung niên và người già.

Bắt trend cực nhanh! Với 3.000 nhân dân tệ làm vốn, bà thuê một căn nhà riêng ở ngoại ô, vay tiền mua máy móc và bắt đầu tuyển dụng công nhân.

Ban đầu scale nhỏ thôi, chỉ có chục công nhân, sản lượng hàng năm chỉ hơn 40.000 bộ, giá gốc từ 100 tệ đến 200 tệ (khoảng 350 nghìn – 700 nghìn đồng). Sản phẩm chất lượng cao mà giá rẻ, nhanh chóng "ăn ngon" thị trường, công việc kinh doanh của bà cũng nhờ vậy phát đạt vô cùng!

0f201da51ccc951c1abe.jpg


Mở rộng quá nhanh - bài học xương máu

Niềm vui thành công khi khởi nghiệp đã khiến bà Trần Kim Anh mở rộng quy mô nhà máy, sản phẩm có mặt ở nhiều nơi hơn. Nhưng đối với một công ty có nền tảng chưa ổn, việc mù quáng mở rộng sẽ tối đa hóa rủi ro - và bà đã không nhận ra điều này.

Plot twist đau đớn đến rồi! Năm 2012, quỹ công ty bị thắt chặt và phản ứng đầu tiên của bà là chạy đến ngân hàng vay tiền, nhưng các công ty bị đứt dây chuyền vốn không còn đủ điều kiện trả nợ nữa.

Để trả lại số tiền, bà Trần Kim Anh chỉ có thể bán nhà máy trị giá 15 triệu nhân dân tệ với giá... 9 triệu nhân dân tệ. Thua lỗ nặng luôn! Nghĩ đến việc làm lại từ đầu, bà lấy số tiền còn lại và dẫn theo một số nhân viên cũ vẫn sẵn sàng đi theo mình tới một thành phố mới thuê nhà xưởng để tiếp tục sản xuất.

Nhưng nữ thần may mắn lúc này không ở phía bà nữa rồi, những chiếc áo khoác mới sản xuất không bán được, chỉ có thể chất thành đống trong nhà máy.

Không bán hàng thì không kiếm được tiền. Trong dịp Tết Nguyên Đán năm đó, bà Trần thậm chí còn không thể trả lương cho nhân viên. Tuy nhiên, mọi người vẫn quyết định đi theo bà mà không phàn nàn vì sự tin tưởng mà họ dành cho bà. Bản thân bà cũng cảm thấy mình không thể để người khác về nhà tay trắng.

8bba00d60f539833f6f3.jpg


Bỏ thể diện để... bán hàng rong - đó mới là quyết tâm!

Trong lúc túng quẫn, bà Trần bỗng nghĩ: nếu không bán được hàng trong xưởng, vậy thì bà sẽ ra chợ để thu hút khách hàng. Nhưng trong những thập niên huy hoàng, người ta vẫn biết bà Trần là một sếp nữ thành đạt, liệu bà có thể buông bỏ thể diện để dựng một sạp bán hàng ngoài đường?

Bà đã làm điều đó! Đứng trước lương tháng của những người đi theo mình, thể diện chẳng đáng một xu. Bà đã tìm được một địa điểm thích hợp trên một con phố nhộn nhịp, đứng đó hàng ngày để bán áo khoác.

Giá cả của áo lúc này đều đã được giảm xuống, 50 tệ hay 70 tệ, bà đều bán (trong khi vốn cần bỏ ra để làm là 90 tệ á), miễn là cầm được tiền trong tay, nhân viên của bà mới có tiền ăn Tết.

Sau nhiều ngày bán hàng như vậy, cuối cùng bà cũng thu được 120.000 tệ (khoảng 420 triệu đồng) trước khi Tết đến. Bà Trần không giữ lại một xu nào cho mình, bà dùng tất cả số tiền đó để trả cho nhân viên. Tâm đẹp quá đi mất!

Nhưng như vậy không có nghĩa là bà Trần đã có thể yên tâm vì công ty vẫn còn mang số nợ hơn 20 triệu tệ (khoảng 70 tỷ đồng), số tiền bán nhà máy chỉ có thể dùng cho mục đích khẩn cấp, bà đã trả được một phần, số nợ còn lại vẫn đè nặng lên vai bà.

daa244a8c022b8ec5e91.jpg


80 tuổi vẫn gánh nợ - nhưng KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ

Khi đó, bà Trần 80 tuổi rồi đấy các bạn ơi! Một số người thấy bà đáng thương và khuyên bà nộp đơn xin phá sản để không phải trả số nợ còn lại.

Tuy nhiên bà Trần đã không lựa chọn làm điều này, ngay cả khi chủ nợ thông cảm với tuổi tác của bà đồng thời đề nghị: "Nếu không trả hết được thì hãy quên đi", bà vẫn kiên quyết lắc đầu.

Trả nợ là chuyện đương nhiên, bà Trần không cho rằng tuổi tác của mình có thể là lý do để không trả nợ. Chỉ cần còn có thể di chuyển, bà sẽ trả số tiền mình nợ. Chữ "tín" này mới thật sự nặng ký! ⚖️

Các nhân viên cũ nhìn thấy sự kiên trì của bà, cảm động trước sự chân thành của bà nên dù lương không cao, họ vẫn lựa chọn ở lại xưởng sản xuất.

Cứ như vậy, vào ngày 5 tháng 2 năm 2021, bà Trần cuối cùng cũng đã trả xong món nợ cuối cùng của mình, cái tên cuối cùng trong danh sách trả nợ bị gạch bỏ. Ở tuổi 90, cuối cùng bà cũng thoát khỏi cảnh nợ nần. Happy ending quá trời quá đất!

da93a24236552096cc5c.jpg


"Nếu có thể giúp đỡ người khác, hãy giúp đỡ họ" ❤️

Ban đầu, người ta chỉ cảm động trước sự chính trực của bà Trần Kim Anh, tuy nhiên, những phẩm chất quý giá khắc sâu trong bà không chỉ là sự chính trực mà còn là sự vị tha.

Trong trận động đất Tứ Xuyên năm 2008, bà trợ cấp học sinh nghèo đi học, hỗ trợ người già trong viện phúc lợi và cả những nghĩa cử cao đẹp khác. Trong suốt những năm sự nghiệp của mình, số tiền quyên góp của bà Trần đã lên tới con số 1.8 tỷ đồng. "Nếu có thể giúp đỡ người khác, hãy giúp đỡ họ", bà nói.

Trong thời đại mà có một bộ phận người làm giàu bất chấp, sự xuất hiện của bà Trần Kim Anh cho thấy phong thái của một doanh nhân thực thụ, ý nghĩa của sự trách nhiệm, sự chính trực và đạo đức trong làm nghề. Khi bạn đối xử chân thành với mọi người, cơ hội sẽ không bao giờ thiếu!

d987e765edce638a4bb4.jpg


690cde6b4554d9997280.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top