Những người đứng xa lẵng hoa và ống kính - Câu chuyện chạm đến trái tim
Trời Phong Điền xanh mơn mơn, sáng nào mây cũng vẽ những vệt trắng xinh xỉu xếp hình rẻ quạt như mặt hồ gợn sóng khổng lồ trên trời luôn. Chiều xuống, nắng rơi lên hàng phi lao xanh mướt, cây trà nở hoa đỏ thắm cùng bãi cỏ quanh những con đường trong bệnh viện, nhìn chill phết đấy!
Nhưng mà các y bác sĩ ở Trung tâm cách ly và điều trị COVID-19 tại cơ sở 2 của Bệnh viện Trung ương Huế thì đâu có thời gian ngắm cảnh đẹp đâu. Bệnh nhân cũng vậy.
Tối nào cũng thế, khoảng 8 giờ, vị ni cô 75 tuổi lại ngồi thiền trên giường bệnh. Đôi bàn tay chắp lại lần nhẹ vòng tràng hạt ngắn, lưng thẳng tắp, mắt nhắm lại. Rồi bà chắp hai tay bái về phía trước, cả người phủ phục sát mặt nệm. Chậm rãi và đều đặn, suốt hàng tiếng đồng hồ. Cuối cùng, bà ngồi dậy, tay vẫn lần chuỗi tràng hạt, quay mặt ra cửa sổ, cứ ngồi thế nhìn ra ngoài rất lâu.
Mỗi chiều, vị ni cô đều ngồi nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, không di chuyển đâu cả.
Giữa khung cửa sổ rộng mở ra trời đêm tối đen, dáng người phụ nữ trong chiếc áo lam màu xám trông mờ mờ và cô đơn lắm. Bà là một trong số ít bệnh nhân còn dương tính với COVID-19 cho đến ngày chúng tôi rời Huế vào 20/8.
Không biết bà đã nghĩ gì suốt bao nhiêu đêm ngày một mình với chiếc tràng hạt, với lòng tin và bài tập thiền suốt nhiều tiếng đồng hồ, chỉ có những bác sĩ, điều dưỡng và hộ lý ra vào trong bộ đồ bảo hộ kín mít không trông thấy mặt mũi làm bạn Trong khu bệnh nhân COVID-19 không có thứ gì giải trí để bớt buồn và tẻ nhạt cả.
Nếu mọi người bên ngoài xem được các hình ảnh này, chắc sẽ thấy được rõ giá trị của sức khỏe, sự tự do đi lại, công việc hàng ngày, những bữa ăn theo ý thích, đêm ngủ ngon, quây quần với bố mẹ, vợ chồng, con cái... mà chúng ta đang có.
Nơi xa xôi nhưng không cô đơn
Trung tâm cách ly và điều trị COVID-19 nằm ở cạnh con đường nhỏ ven khu dân cư lác đác vài ba căn nhà xen giữa ruộng lúa và bãi cỏ, gần sát tường rào của cơ sở 2. Bệnh viện này không ở trung tâm thành phố hay huyện lỵ mà nằm tách biệt ở thôn Thượng An, xã Phong An, huyện Phong Điền, cách thành phố Huế khoảng 21km, vắng vẻ lắm. Địa thế này lợi cho việc điều trị các bệnh lây nhiễm vì rất rộng và thông thoáng, rất nhiều cây, giống như một resort nghỉ dưỡng ấy.
Trước đây, đây là khu bệnh nhiệt đới; từ khi có dịch COVID-19 thì chuyển sang dùng để cách ly và điều trị bệnh nhân.
Kiểm soát nhiễm khuẩn chặt chẽ không chơi
Kiểm soát nhiễm khuẩn là quan trọng nhất đối với các bệnh lây nhiễm nha!
Với hỗ trợ của các đoàn tăng cường từ Bệnh viện Đại học Y Hà Nội và BV Nhiệt đới Trung ương, Bệnh viện TW Huế, trung tâm đã bố trí và sắp xếp lại khá nghiêm ngặt. Chúng tôi được hướng dẫn xịt Presept (hoá chất có chứa clo hoạt tính, thay cho cồn) vào đế dép ở vòng kiểm soát đầu tiên cách đó khoảng 50m, rửa tay kỹ lưỡng ở 2 khu vực bồn rửa thoáng bên ngoài, sau đó vào 2 container được dùng làm nơi thay áo quần, ăn uống và nghỉ ngơi để thay bộ quần áo lót phẫu thuật viên bằng vải được giặt và hấp kỹ của nhân viên y tế, đội mũ trùm kín tóc, đeo khẩu trang chuẩn chỉnh, thay dép sạch, sau đó mới được bước vào Trung tâm.
Hàng ngày, thậm chí hàng giờ, tất cả các vật dụng thải ra như đồ bảo hộ y tế cá nhân dùng một lần; các đồ vải như áo quần, chăn gối, drap trải giường, khăn tắm cho bệnh nhân, vật dụng của người bệnh và nhân viên y tế... đều được phân loại, bao gói, chuyển đi xử lý làm sạch hoặc đốt bỏ theo quy định của Bộ Y tế. Máy móc thiết bị được bao gói hoặc khử khuẩn định kỳ. Những gì mọi người ít khi thấy trên báo như luồng đi lại của nhân viên y tế khi vào và ra khỏi các phòng bệnh, khi vận chuyển vật dụng, thức ăn, thuốc thang và các mẫu bệnh phẩm đi xét nghiệm, các giới hạn khu sạch và khu có nguy cơ nhiễm bệnh cao/thấp, hay xử lý thi hài... đều được tính toán và theo dõi hàng giờ để kịp thời cải tiến.
Nguồn: kenh14.vn