CherryGirl7807
New member
Chuyên gia tâm lý trẻ em Tovah Klein vừa thả "chiêu" cực đỉnh dành cho các bố mẹ đang stress tận mây vì lũ trẻ nhà mình ơi là ơi
Đặt mình vào vị trí của con thôi
Một khi bạn bắt đầu quan sát và "decoded" hành vi của con, bạn sẽ hiểu (thậm chí là dự đoán trước cả) phản ứng và những thứ các bé quan tâm luôn á.
Thay vì cứng nhắc theo kiểu "làm cha làm mẹ phải thế này thế kia", hãy thử nhìn mọi thứ theo cách mà con đang thấy, đang cảm nhận. Từ đó mình có thể support con rõ ràng và tích cực hơn nhiều.
Nhìn theo góc nhìn của trẻ, đặt mình vào vị trí của con thì bạn mới thấy đôi lúc những phản ứng "drama" của con là cực kỳ dễ hiểu chứ chẳng phải con đang ương bướng gì cả nha.
Đây cũng là cách optimal nhất để hiểu con, dạy con bằng tình yêu và động viên, tránh làm con tự ti hoặc cảm thấy bị ép buộc.
Khi con tỏ thái độ là chắc chắn có drama gì đó rồi
Lấy ví dụ một bé gái 3 tuổi mỗi khi gặp bà cụ hàng xóm trong thang máy đều tỏ ra cáu kỉnh và hét lên "Cháu ghét bà". Dễ hiểu là bố mẹ cô bé cảm thấy ngượng chín mặt và lo rằng tính con gái mình quá thô lỗ
Tuy nhiên chuyên gia tâm lý trẻ em lại giải thích theo hướng khác hẳn. Nhiều khả năng cô bé cư xử "toxic" như vậy là vì cô bé thấy mình quá bé nhỏ trong thang máy đông nghịt người.
Có lẽ cô bé đang sợ khi nhìn thấy hoặc phải tiếp xúc gần với người phụ nữ mà cô bé không hề quen. Chưa kể bố mẹ lại hay có thói quen ép con phải chào người lớn, dù là những người chúng chẳng biết là ai cả
Đó cũng là lý do bé gái kia không chịu giao tiếp và thái độ khó chịu thế đấy. Và thường thì chúng ta chỉ thấy những hành vi không ổn của con rồi la ó, thậm chí còn phạt ép con phải đổi chứ không thật sự nhìn thấy vấn đề tiềm ẩn bên dưới hành vi của con.
Đó không phải lỗi của con mà là não bộ chúng đang "hành" đấy
Tất cả chúng ta đều có cảm nhận riêng về mọi thứ xung quanh và những cảm xúc này sẽ ùa đến ngay cả trước khi bạn kịp nhận ra lý do là gì. Với lũ trẻ con thì quá trình này còn "bùng nổ" hơn nữa luôn
Ở độ tuổi chập chững biết đi cho đến 5 tuổi, trẻ con thường bị chi phối bởi cảm xúc và phản ứng của chúng bộc phát lung tung chứ không thể suy nghĩ thấu đáo như người lớn được. Trong quá trình phát triển này, từ sự dạy dỗ của bố mẹ, trải qua các hoạt động và tương tác mỗi ngày, trẻ con mới dần dần tạo được sự kết nối giữa lý trí và cảm xúc.
Hãy luôn nhớ rằng, lũ trẻ 3-5 tuổi thật sự chưa thể control được cảm xúc của chúng và cũng chưa thể tự ngăn mình làm những việc không nên làm nha.
Lặp đi lặp lại là bình thường và vô cùng cần thiết
Trẻ ở độ tuổi chập chững cần phải trải qua các tình huống nhiều lần thì mới "thuộc bài" được, đặc biệt là với thứ khó như quản lý cảm xúc. Nhiều lần thực hành, nhiều lần repeat là rất cần.
Mỗi lần bạn an ủi, động viên con vượt qua sợ hãi, mỗi lần bạn giúp con đối mặt với vấn đề bằng cách gọi tên cảm giác mà con đang trải nghiệm... trẻ sẽ dần dần hình thành sự liên kết giữa suy nghĩ và cảm xúc.
Có thể bạn sẽ phải làm điều này đến hàng trăm hàng nghìn lần thì con mới bắt đầu "thấm" được mọi thứ đấy
Khi bạn không giữ nổi bình tĩnh mắng con, bạn sẽ làm gì tiếp theo?
Sẽ có không ít lần bạn không thể keep calm nữa và bắt đầu la ó, dọa nạt bắt con phải làm theo ý mình. Vậy phải xử sao đây?
Điều quan trọng là mỗi bậc phụ huynh cần phải nhìn thấy và hiểu rằng trong những năm phát triển "ẩm ương" này của con thì nhu cầu của chúng (được chơi, được khám phá, được yêu thương, bảo vệ...) và nhu cầu của bố mẹ (có thời gian cho bản thân, muốn con nghe lời) sẽ hoàn toàn không match được với nhau.
Một đứa trẻ có thể nổi điên khi được mẹ mang giày cho kịp giờ đến trường vì nó muốn tự làm điều đó. Đôi lúc bạn sẽ xử lý rất mượt trong tình huống này, đôi lúc không. Tuy nhiên việc xảy ra drama vượt tầm kiểm soát không phải là issue, bạn nổi giận hay la mắng trẻ cũng không sao, miễn là sau đó bạn và con vẫn tạo ra một sự kết nối tích cực, một sự "hàn gắn".
Nguồn: soha.vn