Teen9bc0c34d
New member
Ai ngờ được cậu bé bị chê "kém cỏi" lại có màn lội ngược dòng "xịn sò" đến vậy chứ!
Trần Duệ, sinh năm 1988, hiện đang là nhà khoa học nghiên cứu về tiến hóa động vật tại Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc. Hồi bé, anh bị rối loạn cảm giác và phát triển chậm hơn lũ bạn cùng trang lứa, lúc nào cũng "leo rank" cuối bảng trong các kỳ thi.
Nhưng mà plot twist là anh lại cực kỳ mê thiên nhiên từ bé xíu luôn nha! Lên lớp 6, anh đã viết trong bài luận: "Trong tương lai, em muốn trở thành một nhà sinh vật học và đến những khu rừng nguyên sinh ở Châu Phi để khám phá".
Thế là bị hội anti-fan chế giễu tới tấp, bảo năng lực "gà" thế này mà mơ ước "lồng lộn" kiểu gì
Nhưng anh Trần Duệ không care, vẫn cứ "giữ vững phong độ" theo đuổi đam mê của mình. Lên năm thứ ba THCS, anh đã học xong các khóa Sinh học và Hóa học đại học rồi á! Sau khi tốt nghiệp đại học, anh được tiến cử vào Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, lấy luôn bằng Thạc sĩ và Tiến sĩ, rồi ở lại làm nhà nghiên cứu về sự tiến hóa của nhiều loài động vật.
Giờ 36 tuổi, anh Trần Duệ đã phát hiện được hàng trăm loài mới và hơn mười loài được đặt tên theo anh luôn! Anh còn thành lập bảo tàng côn trùng lớn nhất thế giới và làm video ngắn phổ biến kiến thức khoa học suốt mấy năm trời.
Trong một lần phỏng vấn, anh Trần Duệ nhắn gửi: "Giống như khi tôi còn nhỏ, dù học tập kém đến đâu, chỉ cần các em kiên trì với ước mơ của mình thì một ngày nào đó ước mơ sẽ thành hiện thực". Chuẩn motivation quá trời luôn!
Vì yêu thích điều mình đam mê, chàng trai từng bị chê "học kém" cuối cùng đã biến ước mơ tuổi thơ thành hiện thực và trở thành nhà khoa học xịn sò. Câu chuyện này làm mọi người nhớ đến lời của nhà Toán học Khưu Thành Đồng: "Việc nuôi dưỡng niềm đam mê là chìa khóa quyết định sự nghiệp cả đời của một đứa trẻ".
Với trẻ con, sự hứng thú chính là "động lực buff" lớn nhất dẫn đến thành công
Một nền giáo dục thực sự xịn xò sẽ không bao giờ chỉ "nhìn mỗi" điểm số và thứ hạng. Giúp trẻ em tìm thấy tài năng và niềm đam mê riêng, trở thành phiên bản độc nhất vô nhị chính là ý nghĩa thực sự của giáo dục.
Ấp Hiểu Lợi, một trong mười hiệu trưởng xuất sắc hàng đầu ở Thâm Quyến, từng kể chuyện về cô con gái Địch Tử.
Địch Tử mê đàn accordion từ hồi còn bé xíu. Cô bé luyện tập hàng ngày từ lúc 5 tuổi và giữ "lửa" yêu thích nhạc cụ này trong hơn 20 năm luôn! Khi tốt nghiệp trung học, Địch Tử apply vào Đại học Yale - trường top đỉnh của chóp thế giới. Trong buổi phỏng vấn, có người bất ngờ hỏi: "Địch Tử, em có sở thích gì không?"
Nghĩ về mối quan hệ "gắn bó từ thuở còn thơ" với đàn accordion, Địch Tử kể với sự hứng khởi rõ mồn một, còn chơi một bản nhạc ngẫu hứng luôn. Giai điệu du dương khiến tất cả mọi người có mặt phải "rung động" hết. Ngoài kỹ năng "tài tình" của Địch Tử, ban giám khảo còn cực kỳ cảm động trước sự kiên trì của em với sở thích. Nhờ vậy, Địch Tử đã được nhận vào Đại học Yale. Xịn xò quá đi!
Một chuyên gia giáo dục từng nói: "Đối với sự trưởng thành của một con người, sự chăm chỉ là rất quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là phải hiểu rõ bản thân, tìm ra tài năng và đam mê của chính mình, đồng thời 'cháy' hết mình với chúng. Điều này sẽ không chỉ làm cho trải nghiệm cuộc sống của chúng ta trở nên thú vị và phong phú hơn, mà còn giúp chúng ta đạt được thành công dễ dàng hơn."
Việc có những sở thích đặc biệt riêng là một phẩm chất "rare" cực kỳ quý hiếm với lũ trẻ ngày nay. Nó giống như một nguồn năng lượng khổng lồ, không chỉ giúp trẻ đạt được trạng thái "flow" và trải nghiệm niềm hạnh phúc do sự tập trung cao độ mang lại mà còn giúp trẻ có được một cuộc sống "chất" hơn.
Từng có một bài post của một bà mẹ trên Zhihu. Vì thấy điểm số của con gái mình vào năm cuối trung học ngày càng "đi xuống" nên bà đã đốt cuốn sổ yêu thích của con trong cơn tức giận.
Cuốn sổ này chứa đựng cả nỗ lực sáng tạo trong nhiều năm của cô bé. Ngay từ những ngày đầu THCS, cô bé đã viết tiểu thuyết trên đó, chuẩn bị chính thức "bắt tay vào" sự nghiệp viết lách sau kỳ thi tuyển sinh đại học. Nhưng mà 6 năm tích lũy bị mẹ phá hủy trong một phút. Vì lý do này, cô bé đau buồn đến mức tuyệt thực và không chịu tha thứ cho dù thế nào. Đau lòng quá trời!
Người mẹ này chỉ phá hủy một cuốn sổ thôi sao? Còn hơn thế nữa. Thứ mà bà cũng đã phá hủy là tình yêu dành cho con cái, sự kỳ vọng và phấn khích về tương lai trong lòng con cũng như mối quan hệ cha mẹ - con cái vốn hòa thuận.
Thực ra, một bộ phận không nhỏ các bậc phụ huynh bị "ám" bởi quan niệm "thành tích là trên hết", luôn dễ dàng tước đi sở thích và ước mơ của con mình. Và việc chỉ hỏi về thành tích cũng tương tự như việc trói buộc tương lai của một đứa trẻ vào mỗi điểm số.
Dùng một tiêu chuẩn đánh giá và định hướng một giá trị duy nhất như vậy để "define" sự thành công của trẻ đồng nghĩa với việc tước đi sở thích của trẻ, giết chết tài năng và xóa bỏ hào quang của trẻ.
Sự phát triển như vậy, dù có vẻ "xịn sò", cũng không thể dẫn đến hạnh phúc đâu nha!
Bản chất của giáo dục là giúp trẻ tìm được "tia lửa" của riêng mình
"Lý thuyết tia lửa" trong giáo dục nêu rõ: "Hầu hết mọi trẻ em đều có niềm đam mê hoặc hứng thú mạnh mẽ ở một lĩnh vực nào đó và thể hiện tài năng cũng như tiềm năng 'khủng' luôn. Những lĩnh vực này bao gồm âm nhạc, hội họa, đọc sách, xếp hình… và thậm chí cả quan sát thiên nhiên, chơi bùn, v.v. Những thứ 'xuất sắc' này ở trẻ em giống như một tia lửa, một khi được nắm bắt và kích thích, nó sẽ mang lại cho chúng niềm hạnh phúc và sự tự tin 'max level', giúp chúng có thêm động lực và phương hướng để 'lướt' về phía trước".
Nguồn: soha.vn
Trần Duệ, sinh năm 1988, hiện đang là nhà khoa học nghiên cứu về tiến hóa động vật tại Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc. Hồi bé, anh bị rối loạn cảm giác và phát triển chậm hơn lũ bạn cùng trang lứa, lúc nào cũng "leo rank" cuối bảng trong các kỳ thi.
Nhưng mà plot twist là anh lại cực kỳ mê thiên nhiên từ bé xíu luôn nha! Lên lớp 6, anh đã viết trong bài luận: "Trong tương lai, em muốn trở thành một nhà sinh vật học và đến những khu rừng nguyên sinh ở Châu Phi để khám phá".
Thế là bị hội anti-fan chế giễu tới tấp, bảo năng lực "gà" thế này mà mơ ước "lồng lộn" kiểu gì
Nhưng anh Trần Duệ không care, vẫn cứ "giữ vững phong độ" theo đuổi đam mê của mình. Lên năm thứ ba THCS, anh đã học xong các khóa Sinh học và Hóa học đại học rồi á! Sau khi tốt nghiệp đại học, anh được tiến cử vào Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, lấy luôn bằng Thạc sĩ và Tiến sĩ, rồi ở lại làm nhà nghiên cứu về sự tiến hóa của nhiều loài động vật.
Giờ 36 tuổi, anh Trần Duệ đã phát hiện được hàng trăm loài mới và hơn mười loài được đặt tên theo anh luôn! Anh còn thành lập bảo tàng côn trùng lớn nhất thế giới và làm video ngắn phổ biến kiến thức khoa học suốt mấy năm trời.
Trong một lần phỏng vấn, anh Trần Duệ nhắn gửi: "Giống như khi tôi còn nhỏ, dù học tập kém đến đâu, chỉ cần các em kiên trì với ước mơ của mình thì một ngày nào đó ước mơ sẽ thành hiện thực". Chuẩn motivation quá trời luôn!
Vì yêu thích điều mình đam mê, chàng trai từng bị chê "học kém" cuối cùng đã biến ước mơ tuổi thơ thành hiện thực và trở thành nhà khoa học xịn sò. Câu chuyện này làm mọi người nhớ đến lời của nhà Toán học Khưu Thành Đồng: "Việc nuôi dưỡng niềm đam mê là chìa khóa quyết định sự nghiệp cả đời của một đứa trẻ".
Với trẻ con, sự hứng thú chính là "động lực buff" lớn nhất dẫn đến thành công
Một nền giáo dục thực sự xịn xò sẽ không bao giờ chỉ "nhìn mỗi" điểm số và thứ hạng. Giúp trẻ em tìm thấy tài năng và niềm đam mê riêng, trở thành phiên bản độc nhất vô nhị chính là ý nghĩa thực sự của giáo dục.
Ấp Hiểu Lợi, một trong mười hiệu trưởng xuất sắc hàng đầu ở Thâm Quyến, từng kể chuyện về cô con gái Địch Tử.
Địch Tử mê đàn accordion từ hồi còn bé xíu. Cô bé luyện tập hàng ngày từ lúc 5 tuổi và giữ "lửa" yêu thích nhạc cụ này trong hơn 20 năm luôn! Khi tốt nghiệp trung học, Địch Tử apply vào Đại học Yale - trường top đỉnh của chóp thế giới. Trong buổi phỏng vấn, có người bất ngờ hỏi: "Địch Tử, em có sở thích gì không?"
Nghĩ về mối quan hệ "gắn bó từ thuở còn thơ" với đàn accordion, Địch Tử kể với sự hứng khởi rõ mồn một, còn chơi một bản nhạc ngẫu hứng luôn. Giai điệu du dương khiến tất cả mọi người có mặt phải "rung động" hết. Ngoài kỹ năng "tài tình" của Địch Tử, ban giám khảo còn cực kỳ cảm động trước sự kiên trì của em với sở thích. Nhờ vậy, Địch Tử đã được nhận vào Đại học Yale. Xịn xò quá đi!
Một chuyên gia giáo dục từng nói: "Đối với sự trưởng thành của một con người, sự chăm chỉ là rất quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là phải hiểu rõ bản thân, tìm ra tài năng và đam mê của chính mình, đồng thời 'cháy' hết mình với chúng. Điều này sẽ không chỉ làm cho trải nghiệm cuộc sống của chúng ta trở nên thú vị và phong phú hơn, mà còn giúp chúng ta đạt được thành công dễ dàng hơn."
Việc có những sở thích đặc biệt riêng là một phẩm chất "rare" cực kỳ quý hiếm với lũ trẻ ngày nay. Nó giống như một nguồn năng lượng khổng lồ, không chỉ giúp trẻ đạt được trạng thái "flow" và trải nghiệm niềm hạnh phúc do sự tập trung cao độ mang lại mà còn giúp trẻ có được một cuộc sống "chất" hơn.
Từng có một bài post của một bà mẹ trên Zhihu. Vì thấy điểm số của con gái mình vào năm cuối trung học ngày càng "đi xuống" nên bà đã đốt cuốn sổ yêu thích của con trong cơn tức giận.
Cuốn sổ này chứa đựng cả nỗ lực sáng tạo trong nhiều năm của cô bé. Ngay từ những ngày đầu THCS, cô bé đã viết tiểu thuyết trên đó, chuẩn bị chính thức "bắt tay vào" sự nghiệp viết lách sau kỳ thi tuyển sinh đại học. Nhưng mà 6 năm tích lũy bị mẹ phá hủy trong một phút. Vì lý do này, cô bé đau buồn đến mức tuyệt thực và không chịu tha thứ cho dù thế nào. Đau lòng quá trời!
Người mẹ này chỉ phá hủy một cuốn sổ thôi sao? Còn hơn thế nữa. Thứ mà bà cũng đã phá hủy là tình yêu dành cho con cái, sự kỳ vọng và phấn khích về tương lai trong lòng con cũng như mối quan hệ cha mẹ - con cái vốn hòa thuận.
Thực ra, một bộ phận không nhỏ các bậc phụ huynh bị "ám" bởi quan niệm "thành tích là trên hết", luôn dễ dàng tước đi sở thích và ước mơ của con mình. Và việc chỉ hỏi về thành tích cũng tương tự như việc trói buộc tương lai của một đứa trẻ vào mỗi điểm số.
Dùng một tiêu chuẩn đánh giá và định hướng một giá trị duy nhất như vậy để "define" sự thành công của trẻ đồng nghĩa với việc tước đi sở thích của trẻ, giết chết tài năng và xóa bỏ hào quang của trẻ.
Sự phát triển như vậy, dù có vẻ "xịn sò", cũng không thể dẫn đến hạnh phúc đâu nha!
Bản chất của giáo dục là giúp trẻ tìm được "tia lửa" của riêng mình
"Lý thuyết tia lửa" trong giáo dục nêu rõ: "Hầu hết mọi trẻ em đều có niềm đam mê hoặc hứng thú mạnh mẽ ở một lĩnh vực nào đó và thể hiện tài năng cũng như tiềm năng 'khủng' luôn. Những lĩnh vực này bao gồm âm nhạc, hội họa, đọc sách, xếp hình… và thậm chí cả quan sát thiên nhiên, chơi bùn, v.v. Những thứ 'xuất sắc' này ở trẻ em giống như một tia lửa, một khi được nắm bắt và kích thích, nó sẽ mang lại cho chúng niềm hạnh phúc và sự tự tin 'max level', giúp chúng có thêm động lực và phương hướng để 'lướt' về phía trước".
Nguồn: soha.vn