Trên thuyền ai cũng hô nhau, mỗi người một nhiệm vụ cực kỳ rõ ràng luôn. Thảo "lớn" là người nhìn đường, Thảo "bé" dẫn chèo chỉnh đường đua cho thuyền đi thẳng chuẩn chỉnh, Lý để ý tốc độ, còn Huyền hô các cột mốc khoảng cách để quyết định chiến thuật. Cứ thế, 4 cô gái duy trì tốc độ ổn định rồi bứt phá ngoạn mục ở những giây cuối, hoà tấu tạo nên màn nước rút thần tốc đẹp mắt phát hờn!
Trong bối cảnh hàng loạt niềm hy vọng như Hoàng Xuân Vinh, Ánh Viên, Dương Thúy Vi,... thời điểm đó thi đấu không thành công thì mood cả đoàn hơi... buồn. Nhưng rốt cuộc, cảm giác hồi hộp chờ đợi 1 tấm HCV cho Đoàn thể thao Việt Nam cũng đã vỡ oà ở JSC Lake tại Palembang (Indonesia). Tạ Thanh Huyền, Lường Thị Thảo, Hồ Thị Lý, Phạm Thị Thảo bất ngờ vượt qua hàng loạt đối thủ mạnh để giành chiến thắng chung cuộc ở nội dung thuyền nhẹ 4 tay chèo ASIAD 2018.
Với thành tích 7 phút 01 giây 11, các cô gái Việt Nam vượt xa đối thủ về nhì là Iran hơn 3 giây và đối thủ Hàn Quốc tới hơn 5 giây. Trong thể thao, một tích tắc cũng đủ phân hạng thứ bậc hay màu sắc huy chương rồi nha!
Sau 4 năm bỏ lỡ chiếc HCV tại Incheon (Hàn Quốc), cuối cùng đội tuyển Rowing Việt Nam đã hiện thực hóa giấc mơ vàng tại Đại hội thể thao châu Á ASIAD 2018. Giây phút đứng trên bục vinh quang, 4 cô gái không ngừng khóc. Đó là nước mắt của hạnh phúc luôn! Có lẽ họ đã phải chờ quá lâu rồi, cho một khoảnh khắc thăng hoa như thế. Như những bông sen đá, tuy xù xì nhưng đầy sức sống, họ luôn biết rực rỡ theo cách của riêng mình.
Ít ai biết rằng đằng sau hành trình bước lên bục vinh quang của những Tạ Thanh Huyền, Lường Thị Thảo, Hồ Thị Lý, Phạm Thị Thảo là sự hy sinh trong thầm lặng. Xuất thân từ nhiều hoàn cảnh khác nhau, ai trong số họ cũng từng trải qua quãng thời gian đấu tranh khi bắt đầu sự nghiệp "cầm chèo". Nhưng đam mê, hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn không cho phép họ dừng lại. Kể cả những lúc mệt mỏi tưởng chừng muốn chết đi, nghĩ đến gia đình, người thân, 4 cô gái lại có thêm sức mạnh để vượt qua.
Trong đội đua thuyền nữ Việt Nam, Lường Thị Thảo là vận động viên trẻ nhất (19 tuổi). Nếu chị Thảo "lớn" với 12 năm kinh nghiệm gắn bó với đua thuyền thì Thảo "bé" mới 2 năm đặt chân vào đội tuyển, chưa có thành tích gì nổi bật. Tuy nhiên, 3 "bà chị" còn lại đều là những tay chèo lão luyện và có "số má" trên đấu trường châu lục.
Trong 4 cô gái, lớn tuổi nhất là Phạm Thị Thảo. "Thảo" lớn sinh năm 1989 ở Thái Bình. Với sải tay dài khác thường, Thảo từng ước mơ trở thành một vận động viên bóng chuyền, nhưng duyên số lại đưa cô đến với Rowing. Với hơn 12 năm, Thảo được ví như "chiếc máy gặt vàng" khi giành được hàng chục huy chương các loại tại các giải đấu quốc tế.
Tháng 8/2017, Thảo sinh con gái đầu lòng. Chỉ 3 tháng sau sinh, Thảo khăn gói quay lại với đội tuyển luôn. Khi bé được 6 tháng tuổi, Thảo bồng bế con lên Hà Nội, ra Hải Phòng, tập luyện cùng đội tuyển Quốc gia chuẩn bị cho ASIAD.
"Sinh em bé xong, mình thi đấu hạng nhẹ, nhưng khi đó nặng 62, 63 cân buộc phải ép xuống còn 45. Trong quá trình, mình vừa cho con bú vừa tập luyện. Mình kiệt sức. Buổi đêm, bé ngủ không tròn giấc còn mình thì hay trằn trọc. Nhiều lúc tập về mình chỉ biết nằm vật ra thở. Mình đành gửi con cho ông bà nội chăm sóc, khi nào được tạo điều kiện cho về thì mới được gặp bé"- Thảo "lớn" tâm sự. Nghe mà thương quá đi mất!
Hồ Thị Lý - một trong 2 "chị đại" sinh năm 1991. Người con gái quê Quảng Trị với chất giọng đặc sệt miền Trung, đã chinh phục ban HLV và toàn thể đội tuyển bằng chính sức mạnh tiềm tàng và đam mê cháy bỏng. "Lý sinh ra không phải để dành cho thể thao", cô từng thừa nhận như thế, bởi cô bén duyên với Rowing khá muộn, nhưng lại bứt phá một cách ngoạn mục, trở thành hiện tượng lạ của bộ môn này.
Gia đình không đủ điều kiện, Lý có xuất phát điểm là một phụ hồ để trang trải việc học. Trong một lần đến công trình xây dựng, HLV Phan Văn Biên - người khi đó phụ trách việc tuyển chọn tài năng triển vọng cho bộ môn đua thuyền của Quảng Trị, đã để ý tới sức vóc của cô gái Hồ Thị Lý. Cô phụ hồ trẻ nhanh nhẹn, nhất là đôi tay dài, khỏe, rất thích hợp với Rowing. Nhận được lời ngỏ mời, Lý ngập ngừng.
"Mình phân vân giữa thể thao và chuyện học tập, vì khi ấy cũng không biết Rowing là môn gì. Dần dần, mình làm quen rồi gắn bó với đua thuyền. Mới đầu tham gia tập luyện mình nản lắm. Các chị bơi rất tốt, còn mình chỉ toàn về cuối"- Lý nhớ lại.
Thời gian sau, Lý bứt phá giành vị trí số một của đội. Cô rất chăm, chăm một cách kinh khủng, theo lời các đồng đội còn lại. Chừng một năm, Lý giành 2 huy chương bạc Quốc gia, đặc biệt là khả năng thi đấu đa dạng ở nhiều nội dung. Năm 2015, cô được gọi lên tuyển Quốc gia và cùng đồng đội đạt huy chương đồng châu Á. Năm 2016, Hồ Thị Lý cùng Tạ Thanh Huyền đại diện cho tuyển Rowing Việt Nam dự Olympic tại Brazil. Xịn sò!
Trước trận chiến khốc liệt tại ASIAD 2018, Lý kể, đội Rowing nữ buộc phải tập luyện rất nhiều. Sáng từ 5h - 6h30 chạy thể lực, sau đó ăn sáng. 8h - 9h tập luyện, đến chiều tập tạ hoặc tập máy. Những lúc luyện tập vất vả, Lý thường nghĩ về gia đình để cố gắng vượt qua.
Vận động viên Tạ Thanh Huyền sinh năm 1994 tại Thái Bình. Cô là cái tên ấn tượng của Rowing nữ Việt Nam ở đấu trường quốc tế. Là con gái, lại theo môn thể thao sông nước nắng nôi, nhìn con gái đen đúa, bố mẹ Huyền xót lắm. Hồi mới tập, tay cầm chèo bị bong tróc, chảy máu. Mẹ thương, mẹ xót rồi bảo: Thôi, con đừng chơi thể thao nữa!
"Khi em về quê bảo tập đua thuyền thì phải nói đến lần thứ 3 mọi người mới biết em tập đua thuyền. Họ cứ hỏi 'bóng chuyền á?'. Nhưng bây giờ khi em về quê ai cũng biết em tập đua thuyền rồi"- Huyền hài hước.
Năm 2012, Huyền được gọi lên đội tuyển đua thuyền Quốc gia. Tại ASIAD 2014, Huyền gây tiếng vang khi giành được tấm huy chương đồng ở nội dung đơn nữ và huy chương bạc nội dung đồng đội.
Sau cùng, là cô em út Lường Thị Thảo (SN 1999, dân tộc Thái). Thảo "bé" đến với Rowing nhờ... "đá chéo" sân từ điền kinh. Các chuyên gia nhận định Thảo khó phát triển nếu tiếp tục theo đuổi điền kinh. Chính Rowing đã đưa cô gái trẻ sang một bước ngoặt mới của cuộc đời.
Nguồn: kenh14.vn