38 tuổi về họp lớp gặp lại lớp trưởng lương 80 triệu/tháng, tự nhiên thấy mình giàu hơn á

VoiSweet1542

New member
Cuối năm này group chat lớp cũ rộn lên: "Cuối tuần này họp lớp nha mọi người, đủ mặt cho vui điiiii". Mình ngồi nhìn tin nhắn, cân nhắc mất cả mấy phút luôn. Không phải bận đâu, mà... ngại thật Ở tuổi này, họp lớp là lúc phải "flex thành tích": ai thăng chức, ai mua nhà, ai cho con học trường quốc tế blah blah...

Nhưng rốt cuộc vẫn về thôi. Một là lâu rồi chưa về quê, hai là 38 tuổi rồi mà né hoài cũng không xong. Hơn nữa, mình cũng muốn gặp lại Hạo Khang - cậu lớp trưởng mà ngày xưa cả lớp đều phải ngưỡng mộ.

Lớp trưởng nhà mình hồi đó đúng chuẩn "con nhà người ta": học giỏi, nói năng chững chạc, sau này làm ở tập đoàn lớn tại thành phố tuyến đầu. Nghe đồn giờ ảnh kiếm khoảng 20.000 - 22.000 NDT/tháng (tầm 75 - 80 triệu đồng luôn nhé)

Hôm họp lớp, anh về muộn. Hạo Khang xuất hiện với áo sơ mi ủi phẳng phiu, đồng hồ sáng loáng, điện thoại úp xuống bàn mà vẫn rung liên tục. Nhìn là biết người bận rộn full time.

"Xin lỗi mọi người nhé, vừa tan họp chạy về liền đây", Hạo Khang cười, giọng vẫn friendly như hồi xưa.

Câu chuyện nhanh chóng xoay quanh công việc, nhà cửa, con cái. Lớp trưởng kể vừa đổi xe xịn, con đang học thêm mấy lớp ngoại khóa, cuối tuần nào cũng full lịch. Có người xuýt xoa: "Giờ ông đúng là hình mẫu đàn ông thành đạt rồi".

Anh cười, nhưng nụ cười không kéo dài lắm...

5d6ab3b13a4893c4b643.jpg


Giữa bữa ăn, lúc mọi người bớt ồn ào, lớp trưởng bỗng nói nhỏ, như tự than: "Lâu rồi mới được ngồi ăn thong thả thế này. Bình thường ăn toàn tranh thủ".

Anh kể một ngày của mình bắt đầu từ 6h sáng, đưa con đi học, chạy đến công ty, meeting liên tục không ngừng nghỉ. Tan làm là vội vàng đón con, tối về xử lý nốt email chưa reply. Cuối tuần tưởng được nghỉ thì lại là thời gian cho gia đình hai bên, cho các bé.

"Muốn tụ tập bạn bè như hồi xưa à? Quên đi bạn ơi! Giờ có tiền nhưng không có thời gian", Hạo Khang lắc đầu nói nửa đùa nửa thật.

Câu nói đó làm mình khựng lại. Không phải vì bất ngờ (nghe câu này không ít rồi), mà vì lần đầu nó đến từ chính lớp trưởng - người mà ngày xưa ai cũng nghĩ "sau này chắc chắn sống sướng nhất lớp" đấy.

So với Hạo Khang, mình kiếm ít hơn nhiều. Thu nhập của mình chỉ bằng một nửa lớp trưởng, đã vậy cũng không có nhà to, xe sang gì cả. 38 tuổi, mình vẫn độc thân tự do tự tại

Nhưng đổi lại, mình có những buổi sáng chill chill uống cà phê, những tối có thể đọc sách, chạy bộ hoặc gọi bạn rủ ăn khuya mà không cần sắp xếp lịch phức tạp. Cuối tuần, mình có thể đột nhiên quyết định bắt chuyến tàu đi đâu đó chỉ vì... thích thì đi thôi ✨

Ngồi trong buổi họp lớp, nghe lớp trưởng kể về lịch trình kín đặc, mình chợt nhận ra rất rõ: Mình kiếm ít tiền hơn, nhưng không phải đánh đổi thời gian sống của chính mình.

Hồi trẻ, mình từng nghĩ giàu có = lương cao + nhà xe + vị trí xã hội. Nhưng gần 40 tuổi, định nghĩa đó tự nhiên đã thay đổi. Giàu, với mình lúc này, là có thời gian cho bản thân, sự chủ động trong cuộc sống và cảm giác không bị kéo đi bởi quá nhiều nghĩa vụ.

Trong khi đó, lớp trưởng giàu tiền bạc, điều này ai cũng thấy rõ. Nhưng anh cũng đang "nghèo" đi rất nhiều thứ khác: thời gian riêng, những cuộc vui vô tư, cả sự thảnh thơi trong đầu óc nữa

45935149be78a52d7ed1.jpg


Cuối buổi, khi mọi người chuẩn bị ra về, anh vỗ vai mình, cười: "Ông độc thân như thế này, nhìn cũng sướng đấy. Ít nhất là... rảnh hơn tôi".

Mình cười lại và không nói gì thêm.

Mình không cho rằng cuộc sống của mình hoàn hảo hơn lớp trưởng đâu. Bởi mỗi người đều có lựa chọn và những nhu cầu, ưu tiên khác nhau trong đời. Có người sẵn sàng đổi thời gian lấy sự ổn định cho gia đình, có người như mình chọn giữ lấy tự do, ít nhất là ở giai đoạn này của cuộc đời.

Nhưng sau buổi họp lớp đó, mình không còn cảm thấy ngại khi nói về mức lương của mình nữa. Mình cũng không còn so đo khi nghe người khác kể về nhà xe, con cái. Vì hiểu rằng kiếm ít tiền không đồng nghĩa với sống kém giá trị. Và độc thân không có nghĩa là thiếu thốn, đôi khi đó chỉ là một dạng giàu khác mà thôi

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top