PandaLemonOfficial
New member
Trưởng thành hay không trưởng thành - đó là câu hỏi! Với nhiều người, lớn lên là chuyện tất yếu phải chấp nhận. Nhưng mà có một hội người thì lại quyết định... chậm lại thôi, không vội lao vào vòng xoáy "người lớn" cho mệt. Khen thì có, chê cũng nhiều - nhưng cuộc đời mình mà, quyết định thuộc về mình chứ ai?
Mua son, sắm váy mới, cố kiếm tiền mua xe xịn, tậu nhà. Đi du lịch phải sang chảnh, có người yêu rồi lấy chồng giàu. Cuộc đời như thế mới gọi là trọn vẹn.
Nhưng khoan đã, đó không phải chuyện của mình, mà là của một cô nào đó thôi. Mình cũng sắp 30 rồi đấy, đang vừa viết bài vừa nhồm nhoàm bánh mì. "Ủa hình như truyện này mới ra chap mới?" - nghĩ vậy là phải vào check ngay thôi
Những niềm vui kiểu này, mình chỉ dám cười thầm mỗi tối thôi, chứ kể với lũ bạn là nó cười vào mặt: "Lớn thế rồi còn đọc truyện tranh nữa hả?" May mà chúng nó chưa biết mình vẫn nghiện trà sữa, mê bim bim, thỉnh thoảng còn nghịch mấy game điện tử nữa cơ.
Mình tự hỏi, những người không vội trưởng thành như mình có nhiều không nhỉ? Liệu tụi mình có đang đi ngược dòng? Và tại sao tụi mình lại chẳng muốn (hoặc không thể) lao theo cái vòng xoáy "lớn lên" ấy?
Có một ranh giới mà người ta tự vẽ ra giữa "người lớn" và "trẻ con", không phải dựa vào tuổi tác mà bằng... tính cách.
Trẻ con: ngây thơ, hơi ngớ ngớ, thích đùa, thiếu trách nhiệm, giàu trí tưởng tượng, bồng bột, ham thử thứ mới, vô lo vô nghĩ... Người lớn: nghiêm túc, không quan tâm lung tung, kỷ luật, sống có trách nhiệm, thực tế, không chơi trò con nít...
Không phải định nghĩa chuẩn 100% đâu, nhưng nhiều người dựa vào đó để judge xem ai là "đứa trẻ" hay "người trưởng thành" thực sự.
Nhiều khi mình cũng tự hỏi, sao đôi lúc chỉ muốn giữ mãi những điều hồn nhiên và vô tư như vậy trong đầu? Mình tin rằng để đi từ đứa trẻ đến người lớn không khó, nhưng để nhận ra rằng không có gì phải ngại ngùng hay xấu hổ khi bạn vẫn giữ một số tính cách tích cực của trẻ nhỏ - điều đó mới thực sự chật vật
Đi qua một phần cuộc đời, chưa nhiều nhưng cũng đủ trải nghiệm bão táp rồi, mình thường tự đặt ngược lại câu hỏi: Tại sao mọi thứ trên đời này chưa đủ mệt mỏi, toan tính hay sao mà người ta phải ngại ngùng mỗi khi muốn ngồi xuống nghỉ ngơi, chill chill và làm một thứ gì đó đơn giản?
Vấn đề không nằm ở "tính cách người lớn" hay "tính cách trẻ con" mà ở tính cách tích cực hay tiêu cực - nói vậy là mình đã bỏ qua sự tương đối trong khái niệm này rồi. 30 tuổi, nếu thích ăn bim bim và ai đó nói rằng nó không tốt cho sức khỏe, oke mình tin điều đó có thể đúng.
Nhưng nếu ai đó nói đó là "tính trẻ con" - thì mình sẽ tự động... skip luôn
Ở tuổi 30, khi ai đó lựa chọn những tính cách của đứa trẻ, với sự hiểu biết của người trưởng thành, đó hẳn phải là những điều tích cực để nhìn nhận cuộc đời một cách nhẹ nhàng hơn, giản dị hơn và bớt xô bồ hơn.
Không ai trong số tụi mình đi ngược đám đông cả, tụi mình vẫn đang đi cùng đám đông với một câu chuyện khác mà thôi. Không ai ôm vào mình 100% tính cách "trẻ con", chỉ là người ta thấy ta trong những khoảnh khắc muốn quên đi sự bức bối của cuộc đời phức tạp.
Tất nhiên, có nhiều người thể hiện những tính cách trẻ con hơi... quá tay: Vùng vằng giận dỗi, không chịu đi làm, chỉ thích sống ở nhà với ba mẹ.
Bản thân mình không coi đó là người với "tính cách trẻ con"; đó là những đứa trẻ không bao giờ lớn hoặc những người lớn không được nuôi dạy phù hợp khi còn nhỏ. Những người như vậy lại là một câu chuyện dài hơn nhiều, chứ không phải như mình hay kiểu người trong bài này.
Hồi còn bé, ba đưa mình một cuốn sách. Mình cầm lên đọc, rồi xếp những chồng sách thành "hàng rào" trên giường, dùng sách làm thành cái giá thật đẹp... Lớn lên, mình vẫn mua sách, để đọc và rồi để lên giá sách.
Trưởng thành với nhiều người, là làm một thứ gì đó theo thói quen thật nhuần nhuyễn, là khi mọi thứ đều theo thứ tự ABC chặt chẽ, cái gì cũng có quy trình. Chúng ta nhìn mọi thứ theo cách xã hội sắp đặt, rằng sách phải để đọc, rằng gái 30 phải lấy chồng và ăn uống healthy. Không còn gì sáng tạo, cái gì cũng theo khuôn mẫu cả
Nếu mình ngồi xếp chồng sách thành một hình thù thật đẹp, lũ bạn sẽ bảo mình trẻ con. Không ai biết cốc trà sữa sẽ khiến đầu óc của một người đang cần ý tưởng nảy ra cái gì, hay rubik thực sự giúp mình tập trung vào công việc.
Tụi mình chọn nhiều tính cách của đứa trẻ vì cần sáng tạo, cần gạt khuôn mẫu sang một bên, cần nhìn thế giới trong lăng kính muôn màu hơn mọi điều cố hữu
Chúng ta tôn vinh sự khác biệt, cá tính của mỗi người nhưng đôi khi lại dè bỉu những người có tính cách trẻ con. Họ không chọn lối mòn trưởng thành để đi vì trưởng thành không đồng nghĩa với mọi điều đều tích cực - như mình đã nói ở trên.
Không vội vã lớn lên vì mình biết rằng, nếu cứ lao theo những điều người ta đặt ra cho người trưởng thành, bạn sẽ tự sa lầy vào thất vọng khi không tìm được việc, chán chường và bế tắc sau khi chia tay, phức tạp hóa mọi điều trong cuộc sống, để ước mơ tự do khiến bạn muốn rời xa gia đình...
30 tuổi, tụi mình vẫn đọc truyện tranh vì hiểu rằng đó là nơi có nhiều bài học cuộc sống không nhuốm màu dạy đời, thượng đẳng. Ai bảo mình không muốn lấy chồng? Mình vẫn nghĩ về chồng con trong lúc chọn trà sữa, chỉ là vẫn muốn tìm cho mình một người phù hợp hơn mà thôi
Ai đó có thể nói bạn trẻ con, điều đó hoàn toàn ổn; còn nếu bạn thấy không vui, hãy nói rằng chỉ là bạn không chọn một lối mòn trưởng thành cho cuộc đời thôi.
Mình sẽ là một người mẹ, đúng rồi đấy.
Mình là người viết, và thế giới trên những trang giấy trải dài mênh mang với nhiều chủ đề và câu chuyện. Bạn là bác sĩ, giáo viên, kiến trúc sư, nhân viên du lịch, diễn viên múa... đâu đó trong công việc, lũ trẻ vẫn là một phần quan trọng của bạn.
Sẽ không ai có thể hiểu trẻ nhỏ nếu không đặt mình vào những "tính cách trẻ con" hay thú vui của đám trẻ. Nhiều người thành công trong việc mua xe, xây nhà, phát triển sự nghiệp nhưng phải bó tay trước bậc thềm của một đứa trẻ.
Chẳng phải mục đích của một phụ nữ 30 tuổi là kiếm chồng và sinh con như nhiều cô gái "trưởng thành" vẫn nói sao?
Nhưng bạn sẽ giằng cuốn truyện tranh ra khỏi tay đứa trẻ vì cho rằng nó sẽ khiến con mãi kẹt trong tuổi thơ hay bắt lũ trẻ học bài ngày đêm, không có phút nào được chạy chơi trên cánh đồng phải không?
Nguồn: soha.vn