27 tuổi lương "3 cọc 3 đồng" nhưng vẫn cứ ở lại thành phố vì sợ về quê bị người thân soi mói, thua kém hội bạn

XuHong286

New member
bb1f828c6c4f16d672ac.jpg


Trong khi mình vẫn đang "cày cuốc" kiếm sống ở thành phố thì lũ bạn thân ở quê giờ đã "xịn sò" hết rồi - nhà xe đầy đủ, có gia đình ấm êm. Mỗi lần về quê là mình lại thấy áp lực vô cùng, nên đành quyết định ở lại chốn phồn hoa này cho khỏi phải đối mặt với cảm giác "thua thiệt" đó

*Dưới đây là bài chia sẻ của một tài khoản có tên Đặng Mai được đăng trên trang Zhihu của Trung Quốc.

27 tuổi rồi mà mình vẫn đang "lê la" làm công ăn lương ở thành phố. Sau nhiều năm ra trường, nhảy việc vài lần, giờ mình đang làm công việc văn phòng khá "relax" với mức lương vừa đủ sống. Vẫn FA, cuộc sống cũng chưa có nhiều thứ phải chi nên mỗi tháng vẫn để dành được 1/3 lương bỏ tiết kiệm.

Số còn lại thì đóng tiền phòng, ăn uống và những buổi "đi chơi bất chợt" với hội bạn. Kể câu chuyện này ra thì ai cũng bảo cuộc sống mình nhạt nhẽo vl, nhưng mình lại thấy ổn đấy chứ Đúng là ai cũng muốn có cuộc sống xịn xò, năng lượng hơn, nhưng mình hiểu rõ bản thân và khả năng của mình rồi, sống nhẹ nhàng kiểu này có lẽ hợp với mình hơn.

01. Có một nỗi sợ mang tên "về quê"

Nhà mình ở một vùng nông thôn thuộc tỉnh Tứ Xuyên, rời quê lên thành phố học hành và lập nghiệp, ba mẹ và họ hàng đều kỳ vọng mình sẽ thành công rực rỡ. Nhưng mà do năng lực có hạn nên đến 27 tuổi, mình vẫn chỉ sống cuộc đời "bình bình". Mỗi năm ngoài dịp Tết, mình đều sắp xếp để về quê sum họp bên gia đình. Thế nhưng 2 năm gần đây, mình bỗng "ngại" về nhà lắm luôn. Và có lý do cả đấy nhé.

2d2efdd57435f3f06e93.jpg


Có lần về quê ăn Tết, ba mẹ mình đã gần 70 tuổi nên cứ nhắc mong mình sớm lập gia đình. Anh trai và chị dâu cũng góp ý bảo mình nên về quê tìm người yêu rồi kết hôn, sống gần gia đình hơn thay vì cứ "một mình một kiếp" ở thành phố. Cả hai hứa sẽ kiếm cho em gái một công việc ổn định. Nhưng với tính "ngoan cố" của mình, mình vẫn nhất quyết ở lại thành phố và làm điều mình thích. Hơn nữa, mình cũng chưa sẵn sàng cho chuyện đó.

Cứ thế, những lần về quê sau đó, ba mẹ và anh chị liên tục "ép" mình. Giờ mỗi lần về nhà, mình không còn cảm thấy hơi ấm gia đình mà thấy áp lực "đè nặng vai" quá trời. Mình có cảm giác như cuộc sống của mình không còn do mình quyết định nữa. Người thân muốn mình phải làm những gì họ thích và hiểu theo cách họ nghĩ. Khi mình không nghe theo, mình trở thành kẻ "lạc lõng" hay thậm chí là "thất bại". Để thoát khỏi sự kiểm soát vô hình đó, mình hạn chế về nhà và tận dụng mọi thời gian để sống một cuộc sống mà mình muốn ở thành phố.

02. Ở lại thành phố vì sợ "thua thiệt" bạn bè và bị người thân "soi mói"

Mình tốt nghiệp đại học ở thành phố lớn, ra trường kiếm được việc ngay - điều mà không phải bạn bè nào ở quê cũng làm được, nên mình từng rất tự hào về bản thân. Nhưng sau lần đi họp lớp năm ngoái, mình chợt nhận ra mình bị họ "bỏ xa" rất nhiều Những người bạn năm nào giờ đây đều rất thành công dù họ khởi nghiệp ở quê thay vì "bon chen" ở thành thị như mình. Người mở công ty riêng, người mua được nhà xe đầy đủ,... Có vẻ ai cũng đã có cuộc sống ổn định, trừ mình Do đó, mình lại có thêm một lý do để "ngại" về quê.

Ở thành phố, dù bản thân cũng chẳng phải người nổi bật gì nhưng mình lại được là chính mình và quan trọng nhất là có quyền kiểm soát cuộc sống của mình. Mình có thể sống "bình bình", công việc "so so", không có thành tích gì khủng,...vì chẳng ai quan tâm cả Ở thành phố, có rất nhiều người lương giống mình, thuê nhà giống mình, FA giống mình... Có rất nhiều người ngoài kia đang sống cuộc sống bình thường như mình, và mình cảm thấy được "an ủi" vì điều đó.

03a1582267378e4c29d2.jpg


Ở giữa một thành phố lớn, ai cũng chịu áp lực giống nhau nên điều đó trở nên rất bình thường. Còn về quê, những điều đó biến mọi người và biến cả mình trở thành những người "kém cỏi" dưới ánh mắt của những người có cuộc sống "ổn định".

Khi ở thành thị, mình cũng có thể tự tin nói rằng mình chẳng mua được nhà vì giá cả quá đắt đỏ, tăng nhanh "chóng mặt". Hơn nữa, ngoài kia cũng có hàng ngàn người không mua được nhà giống như mình, họ cũng phải ở thuê, làm công ăn lương để "kiếm cơm". Còn ở quê, khi bạn không mua được nhà xe trong khi hội bạn đã có đủ, không chỉ người thân mà ngay cả bản thân bạn cũng phải nghi ngờ chính mình. Bạn sẽ rơi vào cảm giác lo lắng và bất an hơn bao giờ hết

Đó cũng là lý do mà không chỉ mình, có rất nhiều bạn trẻ ngoài kia "sợ" trở về nhà, "sợ" trở về quê hương. Ở lại thành phố chính là cách tốt nhất để chúng mình "lẩn tránh" những ánh mắt soi mói từ người thân, xóm làng và sống thoải mái với cuộc sống của chính mình. Do đó, dù có bị xem là "không ổn định", mình vẫn muốn "bám trụ" lại nơi hoa lệ này.

(Theo Zhihu)

740cbb31f9d10e975837.jpg


4c9be2f472d5fdf4c457.jpg


4f9676614e8ff931fabc.png

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top