2 chữ đáng sợ nhất thế giới này, đọc xong mà rùng mình quá trời

BanhXanh585

New member
47a4df6b1194911673f5.png


2 chữ này nguy hiểm đến mức có thể lấy mạng người một cách dễ dàng á. Bạn có đoán ra đó là 2 chữ gì không nè?

Ngay từ thời nhà Thanh, trong hồi thứ 55 của cuốn "Kính hoa duyên", Lý Nhữ Trân đã nhận xét: "Nại cận lai nhân tâm bất cổ, đô thượng xa hoa".

Dịch ra thì câu này ám chỉ việc xã hội càng phát triển, con người càng cường điệu, ham hưởng thụ vật chất trong khi đời sống tinh thần lại ngày càng nghèo nàn hẳn đi.

Nhiều người giờ hễ mở miệng ra là nhắc đến lợi ích, tiền bạc. Tình thân, tình bạn, tình yêu đơn giản thuần khiết đều bị buộc vào tiền bạc và lợi ích hết rồi. Mối quan hệ giữa người với người cũng bắt đầu bị giới hạn vì chuyện này. Nhưng thực ra hiện tượng này không chỉ xuất hiện ở thời đại bây giờ đâu nha!

Từ thời nhà Minh, nhà chính trị, nhà triết học, nhà tư tưởng xuất sắc Vương Dương Minh đã miêu tả rõ nét hiện tượng này rồi. Ông cho rằng: "Nhân tâm bản thiện, lương tri tự tồn. Nhưng động hồ dục, tế hồ tư, nhi lợi hại tương công, phẫn nộ tương kích, tắc tương tường vật kỷ loại, vô sở bất vi".

fbeea5668088df6a032f.jpg


Trong câu nói này, dễ thấy Vương Dương Minh đã nhận định rằng hai chữ "tư" và "dục" (tư dục – dục vọng cá nhân) khiến con người tha hóa, biến chất, người với người đấu tố, công kích lẫn nhau. Sự tốt đẹp của xã hội cũng mất dần, khí chất của người đọc sách trở nên xấu xa, lòng người không còn thuần khiết tinh khôi như trước nữa

## Dục vọng cá nhân đáng sợ đến mức nào?

Có một câu chuyện cực hay minh chứng cho độ toxic của hai chữ "tư" và "dục" nè:

Có một họa sĩ nổi tiếng muốn vẽ phật và ma nhưng không thể tìm được người làm mẫu giữa cuộc sống thực tế. Bác ấy cũng không thể tưởng tượng ra được bộ dạng của các nhân vật định vẽ nên khá stress.

Trong một lần tình cờ đi lễ chùa, bác gặp một hòa thượng có khí chất đặc biệt thu hút. Bác liền nhờ vị hòa thượng làm mẫu một phen. Bức ảnh sau đó được nhiều người biết đến luôn.

"Đó là bức tranh vừa ý nhất mà tôi từng vẽ, bởi người làm mẫu cho tôi quả khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ để nhận định rằng ông chính là Phật. Khí chất thanh thoát an lành trên người ông ấy có thể cảm động bất kì ai", họa sĩ giải thích với những người thưởng tranh.

Vị họa sĩ sau đó cũng không quên đưa cho hòa thượng rất nhiều tiền như lời hứa ban đầu. Nhờ có bức tranh này, tên tuổi của vị họa sĩ càng nổi như cồn.

Sau đó một thời gian, khi ông chuẩn bị vẽ quỷ, vấn đề "đau đầu" lại xuất hiện - không biết tìm đâu ra người mẫu

Vị họa sĩ đã đi rất nhiều nơi, tìm gặp rất nhiều người có vẻ ngoài hung ác nhưng vẫn chưa tìm được người ưng ý.

5fd5e39f7322d49a78dc.png


Cuối cùng, ông tìm được một người đang ngồi tù. Khỏi phải nói ông vui thế nào vì tìm được một người giống quỷ giữa cuộc sống đời thường thực sự quá khó.

Nhưng khi đối diện với phạm nhân kia, người này đột nhiên khóc to trước mặt họa sĩ khiến ông cảm thấy bối rối, phải hỏi xem anh ta có chuyện gì.

Phạm nhân nói: "Tại sao lần trước khi người mà ông tìm để vẽ Phật là tôi, bây giờ khi vẽ quỷ, người ông tìm đến vẫn là tôi!"

Plot twist đây rồi các bạn ơi! Vị họa sĩ thoáng kinh ngạc, liền quan sát kỹ đối phương và nói:

"Sao có thể như thế được? Khi vẽ phật, tôi tìm được người có khí chất phi phàm, còn ông nhìn đã thấy giống hình tượng của một con quỷ, sao lại có thể là cùng một người được? Điều này thật kì lạ, quả thật khiến tôi không thể nào lý giải được".

Người kia đau khổ đáp: "Chính ông đã biến tôi từ phật thành quỷ đấy?"

"Tại sao ông có thể nói như vậy, tôi có làm gì ông đâu?"

"Kể từ sau khi nhận được số tiền ông cho, tôi liền đi đến những chốn ăn chơi để tìm thú vui, mặc sức tiêu xài. Về sau, tiền tiêu hết sạch mà tôi lại quen với cuộc sống đó rồi. Dục vọng cá nhân một khi nảy sinh đã không thể thu hồi lại được, tôi đã cướp tiền của người ta, thậm chí còn giết người.

Chỉ cần có được tiền, chuyện xấu gì tôi cũng có thể làm, kết quả đã thành ra bộ dạng này của ngày hôm nay đây".

99fe9165f0572d97216b.png


Vị họa sĩ nghe xong shocked hết cả người, ông than rằng con người một khi đã bị chìm đắm trong hai chữ "tư dục", không thể ngờ lại trở nên nhu nhược, biến chất nhanh đến vậy.

Từ câu chuyện này, chắc mọi người đã hiểu hai chữ đáng sợ nhất trên đời này là gì rồi đúng không? Đó chính là "tư" (cá nhân) và "dục" (dục vọng). Khi lý tính bị tự dụng lấn át, thứ mà con người đối diện chính là những trái độc mà thôi ☠️

## Vậy nên đối phó với dục vọng cá nhân thế nào đây? ‍♀️

Vương Dương Minh chỉ ra rằng, chỉ có dụng công, kiểm soát dục vọng của bản thân, giảm đòi hỏi, mong muốn xuống đến mức thấp nhất, để những ngày tháng "bất cầu" (không cầu mong) tăng lên mỗi ngày, con người sẽ cân bằng được cuộc sống, sẽ trở nên phóng khoáng, rộng lượng hơn.

Dục vọng cá nhân như nước vậy - nước có thể tải được thuyền nhưng cũng có thể làm lật thuyền. Vì thế chúng ta nhất định phải luôn luôn nhắc nhở bản thân điều này, mới mong có một tương lai tốt đẹp.

Đây cũng chính là trải nghiệm mà người xưa muốn truyền đạt lại cho chúng ta đó nha! ✨

99ffd88e9e26d59fc3b5.png


Nguồn: soha.vn
 
Back
Top