GaBong8697
New member
Trôi dạt giữa biển khơi, 16 anh ngư dân kiệt sức phải chia nhau từng vốc mì tôm ướt sũng, nhấp từng giọt nước ngọt để còn thở. Cái lạnh thấu xương bao trùm 16 con người đang lơ lửng giữa ranh giới sống – chết
Hành trình từ đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) ra vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam để đánh bắt của tàu QNg 96084 đã biến thành ác mộng. Mãi đến khi tàu hải quân HP17 kịp thời cứu và đưa về cảng Lý Sơn, 16 thuyền viên mới dám tin mình... còn sống
Các anh đều nhợt nhạt, kiệt quệ sau gần một ngày lênh đênh, vật lộn với sóng dữ, gió lớn, nắng như thiêu đốt. Còn bà con làng biển, vợ con các anh thì ôm nhau khóc òa – vui như Tết vì được "tái sinh" lần hai luôn
Chỉ 15 phút để... nhảy xuống biển cầu sinh
9h ngày 9/6, tàu QNg 96084 rời Lý Sơn (Quảng Ngãi) hướng về vùng biển Hoàng Sa với hi vọng đầy khoang cá. Tàu chuẩn bị kỹ càng từ dầu, gạo, nước uống... cho chuyến ra khơi dài ngày. Vẫn chưa hết bàng hoàng, thuyền trưởng Nguyễn Chí Thạnh (30 tuổi) kể lại: "Hơn 15h, ánh nắng chói làm tôi tỉnh giấc, tôi phát hiện mùi khét và khói đen bốc lên từ dưới hầm máy"
Anh Thạnh nhanh chóng mở cửa buồng máy thì một luồng lửa nóng ran thiêu đốt hất anh văng ra phía sau. Biết không thể cứu được, Thạnh hoảng loạn tri hô. Lập tức mọi người bật dậy chạy về phía đuôi thuyền, lấy nước ngọt xối tới tấp vào buồng máy chữa cháy, số khác dùng vòi nước phun dọc cabin, cố gắng không để đám cháy lan rộng. Sau một hồi chữa cháy bất lực, thấy lửa bén gần bảy bình gas trên tàu, các thuyền viên đành phải... nhảy xuống biển
Lửa cháy làm tắt nguồn điện và không có thời gian để ngư dân phát tín hiệu cấp cứu. Các anh vừa nhảy vừa mang theo can nhựa, phao, một thùng mì tôm và hai chai nước lọc. Lái tàu Nguyễn Bình sau khi cho tàu dừng lại là người nhảy xuống biển cuối cùng. Thời tiết nắng gắt, gió mạnh nên ngọn lửa cao tới 5m, cột khói đen bốc cao ngùn ngụt tạo thành vệt lớn dài như chiếc phản lực vừa bay qua
Giữa biển khơi bao la, giọng thuyền trưởng Thạnh gần như lạc giữa gió rít, sóng dồn dập: "Anh em phải bơi gần lại, kết nhau thành vòng tròn để không ai bị sóng đánh dạt ra xa. Phải gắn được với nhau mới hy vọng sống sót giữa trùng khơi". Mọi người cố bơi ngược sóng để nắm tay với nhau và 16 ngư dân dùng dây thừng kết bè với phao, can nhựa tạo thành bè chống chọi giữa biển khơi.
Chia nhau từng vốc mì tôm, ngụm nước ngọt
Trong ba giờ sau đó, mọi người vừa vật lộn với sóng biển vừa cố gắng bám theo chiếc thuyền đang cháy rừng rực. Tàu cháy trong một giờ, cháy mạn phải rồi chìm hẳn phần đuôi, chỉ còn phần mũi thuyền nổi lênh đênh trên mặt nước, từng thớt gỗ cháy ra thành than rơi xuống và vệt dầu loang ra tạo thành vệt lửa khổng lồ trên biển
Đến hơn 18h, khi con tàu hết cháy và lửa dầu trên biển tắt đi, các ngư dân mới lần lượt bám vào mũi tàu. Người khỏe đi trước để kéo dây gần tàu, còn những người bơi giỏi thì dìu và đẩy người yếu hơn đến gần tàu, sức lực ai cũng gần như... hết pin. Mui tàu chưa đầy 4 m2 là chiếc phao cuối cùng cho 16 mạng người. Cùng lúc mặt trời tắt hẳn, bóng tối bao trùm biển cả. Xung quanh không có một tàu sáng đèn, tiếng động duy nhất là sóng biển đập vào mũi tàu
Từng giờ trôi qua, bóng đêm sâu thẳm, những ngư dân trải qua "đêm dài như thế kỷ". Đồng thời niềm hy vọng sống sót vơi dần trong đêm lênh đênh giữa mênh mông sóng biển.
Tàu cứ trôi dạt theo từng đợt gió, từng con sóng vỗ đưa 16 ngư dân trôi nổi lênh đênh. "Giữa đêm tối, nếu chẳng may gặp tàu lớn thì nguy cơ bị tông chìm là rất cao bởi chẳng ai thấy một vật nhỏ bé giữa biển cả" - ngư dân Bùi Văn Thiện nằm bên nói
Càng về khuya, cái lạnh càng bủa vây 16 con người đang "chênh vênh" giữa sự sống và cái chết. Mũi tàu nghiêng 45 độ, những ngư dân khỏe nằm nửa mình dưới nước, nửa phơi trần. Phía trên là những ngư dân yếu nhất nằm co quắp trên sàn. Còn mũi tàu thì ngư dân lâu năm ngồi ôm cột để nghỉ.
Ngư dân Trần Văn Hà (36 tuổi) với gần 20 năm quần thảo biển khơi tâm sự: "Chưa có khó khăn nào ở biển cả tôi chưa gặp nhưng tai nạn lần này quá nhanh, một đêm dài. May mà trời lặng gió, chứ nếu mũi tàu vỡ thì hết cơ hội..."
Khi nhảy xuống biển, không ai kịp mặc áo nên da mọi người phải phơi trần với nước biển và nắng gắt. Đêm xuống, trời gió, họ phải ôm nhau lại để khỏi lạnh và đau rát.
Kiệt sức, mì tôm hơn chục gói lại ướt sũng, 16 con người chia nhau từng vốc mì trên tay nhai ngấu nghiến, nhấp từng giọt nước ngọt để cầm hơi
Đêm dài cũng qua, khi ánh sáng yếu ớt ở chân trời bừng lên thì hy vọng của họ bắt đầu le lói. Sóng biển bắt đầu mạnh dần lên, mũi thuyền chao đảo vì phần thân máy quá nặng bị chìm xuống biển càng lúc càng kéo mũi thuyền dựng đứng. Anh Thạnh phân công anh em, chia việc để tự cứu lấy mạng mình. Khi sự sống và cái chết ở lằn ranh mong manh, các ngư dân vận dụng kinh nghiệm cả cuộc đời đi biển để "combat" với thiên nhiên. Thạnh lặn xuống nước, dùng dây thừng buộc thân máy lại để cố định. 15 ngư dân còn lại ra sức kéo dây thừng buộc vào trụ kèo trước mũi tàu để nâng thân máy lên, buộc cục xốp to vào thân máy để cùng với dây thừng không cho phía đuôi tàu chìm. Hai ngư dân khác lặn xuống hai bên mạn tàu dùng số can nước buộc vào hai bên giữ phần mũi tàu thăng bằng
Mọi người dự tính cho việc kéo dài sự sống 10 ngày trên biển. Họ chia nhau từng tốp làm bè, tốp lặn lại vào trong khoang để tìm kiếm chút lương thực sót lại nhưng chỉ còn vài trái dưa hấu, bí đao, cà chua giập nát trong khoang nước đá. Họ lại bẻ cho nhau từng miếng mì tôm giữ chút sức lực. Số còn lại trên mũi vẫn kiên trì vẫy cờ làm bằng mấy miếng xốp lót ra tín hiệu kêu cứu
Sự chịu đựng dường như đã quá giới hạn thì hơn 9h ngày 10/6, các thuyền viên reo mừng, ôm lấy nhau khi tàu HP17 phát hiện và hướng về chiếc tàu gặp nạn. Họ ôm lấy nhau, ai cũng ứa nước mắt hét lên: "Sống rồi, sống rồi"
Nguồn: soha.vn