Từng là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh khi vào đại học từ năm 12 tuổi, Cung Minh từng làm bao phụ huynh phải trầm trồ. Nhưng sự thật đằng sau lại khiến nhiều người phải suy nghĩ lại về việc "đẩy" con trẻ chạy trước tuổi
Suốt nhiều năm qua, hình ảnh các "thần đồng" ở Trung Quốc liên tục học vượt cấp, vào đại học từ khi còn bé xíu luôn khiến không ít phụ huynh phải ghen tị. Với nhiều người, đó là minh chứng sống cho tài năng bá đạo và là đường tắt dẫn đến thành công. Không ít gia đình sẵn sàng "all in" mọi thứ để con học trước chương trình, nhảy lớp hay chạy đua với thời gian, với niềm tin rằng càng về đích sớm thì tương lai càng sáng láng
Nhưng mà, đằng sau những tấm bằng xịn sò và lời khen ngợi đôi khi lại là những khoảng trống mà không phải ai cũng thấy được. Việc trưởng thành quá nhanh liệu có thực sự là lợi thế lâu dài, hay đôi khi lại khiến một đứa trẻ phải đánh đổi những thứ quan trọng nhất của tuổi thơ? Câu chuyện của Cung Minh - cậu bé từng gây sốc khi bước chân vào đại học từ năm 12 tuổi đang khiến nhiều người phải rethink lại về khái niệm "thần đồng" và cái giá phải trả khi chạy trước quá sớm
Cung Minh hiện 29 tuổi, đang là giảng viên Toán học. Anh từng hoàn thành trọn bộ cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc - một trong những trường top đầu của xứ tỷ dân.
Trong mắt nhiều người, anh là hình mẫu "con nhà nghèo vươn lên", là minh chứng cho việc tài năng có thể change cuộc đời. Tuy nhiên, trong một cuộc phỏng vấn gần đây, Cung Minh đã kể lại hành trình trưởng thành của mình bằng một góc nhìn hoàn toàn khác.
Anh cho biết bản thân không hề cảm thấy việc học vượt cấp mang lại lợi thế gì đặc biệt. Ngược lại, do nền tảng kiến thức chưa đủ chắc, anh phải dành rất nhiều thời gian để bù đắp những thiếu hụt khi bước vào giai đoạn nghiên cứu tiến sĩ
Câu chuyện của Cung Minh bắt đầu từ cuối những năm 1990, thời điểm phong trào tôn vinh các "thần đồng" tại Trung Quốc đang lên ngôi. Người thúc đẩy hành trình này không ai khác chính là ông ngoại của anh. Vì những ước mơ học tập còn dang dở, ông dành nhiều thời gian tìm hiểu các mô hình giáo dục dành cho trẻ tài năng và đặt rất nhiều kỳ vọng vào người cháu ngoại.
Từ đó, cuộc sống của Cung Minh được bấm nút tua nhanh. Anh tự học xong chương trình tiểu học khi mới 5 tuổi, học trung học cơ sở năm 6 tuổi, lên trung học phổ thông năm 9 tuổi và trở thành sinh viên đại học khi mới 12 tuổi (nghe thôi đã thấy choáng rồi ).
Đằng sau những con số khiến nhiều người phải trầm trồ là một tuổi thơ đầy xáo trộn. Để tìm được ngôi trường chấp nhận một học sinh quá nhỏ tuổi, ông ngoại đã đưa anh đi qua nhiều địa phương khác nhau tại Trung Quốc, từ Sơn Tây, Giang Tô đến Quảng Châu, Phật Sơn rồi cuối cùng là Hợp Phì.
Do chưa đủ tuổi, không có hồ sơ học tập phù hợp và nhiều trường lo ngại về việc quản lý một đứa trẻ quá nhỏ giữa môi trường học sinh lớn tuổi, hành trình tìm trường của Cung Minh gặp vô vàn khó khăn.
Nhìn lại quãng thời gian đó, anh cho biết điều mình cảm nhận nhiều nhất không phải là đau khổ mà là cảm giác lạc lõng. Khi mới 6 tuổi, anh không hiểu vì sao phải rời xa gia đình, chuyển đến những thành phố xa lạ và ngồi học cùng những học sinh lớn hơn mình gần chục tuổi.
Trong khi các bạn cùng tuổi được vui chơi, kết bạn và tận hưởng tuổi thơ, Cung Minh luôn cảm thấy mình là người ngoài cuộc. Anh sống trong những căn nhà thuê gần trường học và chỉ có thể lặng lẽ nhìn cuộc sống của những đứa trẻ cùng tuổi qua ô cửa sổ (tưởng tượng thôi đã thấy buồn rồi ).
Nhiều người tin rằng xuất phát càng sớm sẽ càng có nhiều cơ hội thành công. Tuy nhiên, Cung Minh cho rằng thực tế không đơn giản như vậy đâu nha.
Tấm giấy báo trúng tuyển vào lớp thiếu niên tài năng không giúp anh có một hành trình học tập dễ thở hơn. Trong nhiều năm, anh phải liên tục adapt với môi trường mới và tự mình đối mặt với những áp lực mà ít người có thể hiểu được.
Khi còn nhỏ, anh có thể dựa vào khả năng tiếp thu nhanh để theo kịp chương trình. Nhưng khi bước vào bậc tiến sĩ và nghiên cứu chuyên sâu, những lỗ hổng kiến thức dần lộ rõ.
Cung Minh thừa nhận rằng thành tích nghiên cứu của mình trong những năm đầu đi làm thấp hơn không ít bạn bè cùng trang lứa. Theo anh, nguyên nhân nằm ở việc học quá nhanh từ sớm khiến nền tảng kiến thức chưa thực sự vững, buộc anh phải dành thêm nhiều năm để bổ sung những gì còn thiếu
Anh cho rằng việc học vượt cấp có thể giúp một đứa trẻ đạt thành tích cao trong short-term, nhưng lại dễ khiến các em bỏ lỡ giai đoạn quan trọng để xây dựng hệ thống kiến thức toàn diện cũng như phát triển kỹ năng xã hội và cảm xúc (EQ cũng quan trọng không kém IQ nha các bạn ).
Hiện nay, Cung Minh đang giảng dạy tại một trường đại học. Nếu chỉ nhìn vào lý lịch học tập, anh vẫn sở hữu thành tích đáng mơ ước. Tuy nhiên, so với những kỳ vọng từng được gắn với danh xưng "thần đồng", cuộc sống của anh vẫn có thể bị nhiều người đánh giá là khá... bình thường.
Về phần mình, bản thân Cung Minh lại không nghĩ như vậy. Điều khiến anh hạnh phúc nhất là khoảng cách tuổi tác giữa mình và sinh viên không quá lớn. Thay vì gọi anh bằng những danh xưng trang trọng, sinh viên thường gọi anh thân mật là "thầy Cung". Anh cũng có mặt trong các nhóm chat của sinh viên và được nhiều em cởi mở chia sẻ chuyện đời thường ngày
Với một người từng trải qua tuổi thơ thiếu bạn bè và luôn phải sống trong cảm giác khác biệt, việc được accept như một người bình thường mang lại niềm vui đặc biệt.
Nhìn lại hành trình của mình, Cung Minh cho rằng mục tiêu ban đầu của các lớp dành cho học sinh năng khiếu không phải là tạo ra một cuộc đua xem ai vào đại học sớm hơn. Anh hy vọng câu chuyện của bản thân có thể giúp nhiều phụ huynh nhìn nhận lại áp lực thành tích đang đặt lên con cái.
Nguồn: soha.vn
Suốt nhiều năm qua, hình ảnh các "thần đồng" ở Trung Quốc liên tục học vượt cấp, vào đại học từ khi còn bé xíu luôn khiến không ít phụ huynh phải ghen tị. Với nhiều người, đó là minh chứng sống cho tài năng bá đạo và là đường tắt dẫn đến thành công. Không ít gia đình sẵn sàng "all in" mọi thứ để con học trước chương trình, nhảy lớp hay chạy đua với thời gian, với niềm tin rằng càng về đích sớm thì tương lai càng sáng láng
Nhưng mà, đằng sau những tấm bằng xịn sò và lời khen ngợi đôi khi lại là những khoảng trống mà không phải ai cũng thấy được. Việc trưởng thành quá nhanh liệu có thực sự là lợi thế lâu dài, hay đôi khi lại khiến một đứa trẻ phải đánh đổi những thứ quan trọng nhất của tuổi thơ? Câu chuyện của Cung Minh - cậu bé từng gây sốc khi bước chân vào đại học từ năm 12 tuổi đang khiến nhiều người phải rethink lại về khái niệm "thần đồng" và cái giá phải trả khi chạy trước quá sớm
Cung Minh hiện 29 tuổi, đang là giảng viên Toán học. Anh từng hoàn thành trọn bộ cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc - một trong những trường top đầu của xứ tỷ dân.
Trong mắt nhiều người, anh là hình mẫu "con nhà nghèo vươn lên", là minh chứng cho việc tài năng có thể change cuộc đời. Tuy nhiên, trong một cuộc phỏng vấn gần đây, Cung Minh đã kể lại hành trình trưởng thành của mình bằng một góc nhìn hoàn toàn khác.
Anh cho biết bản thân không hề cảm thấy việc học vượt cấp mang lại lợi thế gì đặc biệt. Ngược lại, do nền tảng kiến thức chưa đủ chắc, anh phải dành rất nhiều thời gian để bù đắp những thiếu hụt khi bước vào giai đoạn nghiên cứu tiến sĩ
Câu chuyện của Cung Minh bắt đầu từ cuối những năm 1990, thời điểm phong trào tôn vinh các "thần đồng" tại Trung Quốc đang lên ngôi. Người thúc đẩy hành trình này không ai khác chính là ông ngoại của anh. Vì những ước mơ học tập còn dang dở, ông dành nhiều thời gian tìm hiểu các mô hình giáo dục dành cho trẻ tài năng và đặt rất nhiều kỳ vọng vào người cháu ngoại.
Từ đó, cuộc sống của Cung Minh được bấm nút tua nhanh. Anh tự học xong chương trình tiểu học khi mới 5 tuổi, học trung học cơ sở năm 6 tuổi, lên trung học phổ thông năm 9 tuổi và trở thành sinh viên đại học khi mới 12 tuổi (nghe thôi đã thấy choáng rồi ).
Đằng sau những con số khiến nhiều người phải trầm trồ là một tuổi thơ đầy xáo trộn. Để tìm được ngôi trường chấp nhận một học sinh quá nhỏ tuổi, ông ngoại đã đưa anh đi qua nhiều địa phương khác nhau tại Trung Quốc, từ Sơn Tây, Giang Tô đến Quảng Châu, Phật Sơn rồi cuối cùng là Hợp Phì.
Do chưa đủ tuổi, không có hồ sơ học tập phù hợp và nhiều trường lo ngại về việc quản lý một đứa trẻ quá nhỏ giữa môi trường học sinh lớn tuổi, hành trình tìm trường của Cung Minh gặp vô vàn khó khăn.
Nhìn lại quãng thời gian đó, anh cho biết điều mình cảm nhận nhiều nhất không phải là đau khổ mà là cảm giác lạc lõng. Khi mới 6 tuổi, anh không hiểu vì sao phải rời xa gia đình, chuyển đến những thành phố xa lạ và ngồi học cùng những học sinh lớn hơn mình gần chục tuổi.
Trong khi các bạn cùng tuổi được vui chơi, kết bạn và tận hưởng tuổi thơ, Cung Minh luôn cảm thấy mình là người ngoài cuộc. Anh sống trong những căn nhà thuê gần trường học và chỉ có thể lặng lẽ nhìn cuộc sống của những đứa trẻ cùng tuổi qua ô cửa sổ (tưởng tượng thôi đã thấy buồn rồi ).
Nhiều người tin rằng xuất phát càng sớm sẽ càng có nhiều cơ hội thành công. Tuy nhiên, Cung Minh cho rằng thực tế không đơn giản như vậy đâu nha.
Tấm giấy báo trúng tuyển vào lớp thiếu niên tài năng không giúp anh có một hành trình học tập dễ thở hơn. Trong nhiều năm, anh phải liên tục adapt với môi trường mới và tự mình đối mặt với những áp lực mà ít người có thể hiểu được.
Khi còn nhỏ, anh có thể dựa vào khả năng tiếp thu nhanh để theo kịp chương trình. Nhưng khi bước vào bậc tiến sĩ và nghiên cứu chuyên sâu, những lỗ hổng kiến thức dần lộ rõ.
Cung Minh thừa nhận rằng thành tích nghiên cứu của mình trong những năm đầu đi làm thấp hơn không ít bạn bè cùng trang lứa. Theo anh, nguyên nhân nằm ở việc học quá nhanh từ sớm khiến nền tảng kiến thức chưa thực sự vững, buộc anh phải dành thêm nhiều năm để bổ sung những gì còn thiếu
Anh cho rằng việc học vượt cấp có thể giúp một đứa trẻ đạt thành tích cao trong short-term, nhưng lại dễ khiến các em bỏ lỡ giai đoạn quan trọng để xây dựng hệ thống kiến thức toàn diện cũng như phát triển kỹ năng xã hội và cảm xúc (EQ cũng quan trọng không kém IQ nha các bạn ).
Hiện nay, Cung Minh đang giảng dạy tại một trường đại học. Nếu chỉ nhìn vào lý lịch học tập, anh vẫn sở hữu thành tích đáng mơ ước. Tuy nhiên, so với những kỳ vọng từng được gắn với danh xưng "thần đồng", cuộc sống của anh vẫn có thể bị nhiều người đánh giá là khá... bình thường.
Về phần mình, bản thân Cung Minh lại không nghĩ như vậy. Điều khiến anh hạnh phúc nhất là khoảng cách tuổi tác giữa mình và sinh viên không quá lớn. Thay vì gọi anh bằng những danh xưng trang trọng, sinh viên thường gọi anh thân mật là "thầy Cung". Anh cũng có mặt trong các nhóm chat của sinh viên và được nhiều em cởi mở chia sẻ chuyện đời thường ngày
Với một người từng trải qua tuổi thơ thiếu bạn bè và luôn phải sống trong cảm giác khác biệt, việc được accept như một người bình thường mang lại niềm vui đặc biệt.
Nhìn lại hành trình của mình, Cung Minh cho rằng mục tiêu ban đầu của các lớp dành cho học sinh năng khiếu không phải là tạo ra một cuộc đua xem ai vào đại học sớm hơn. Anh hy vọng câu chuyện của bản thân có thể giúp nhiều phụ huynh nhìn nhận lại áp lực thành tích đang đặt lên con cái.
Nguồn: soha.vn